Truyện tình yêu – Và con tim em đã vui trở lại

Truyện ngắn tình yêu – Anh trông mặt em có tí hứng thú gì với anh không?

***

Cô em bé nhỏ của tôi đang ngồi đây, cô em gái mà tôi rất thân lúc này sở hữu một gương mặt bình thản đang ngồi đây. Tôi biết em đang buồn, có thể là đang muốn bật khóc nhưng vẫn cứ kìm nén. Em mới chia tay bạn trai, là lỗi ở em và khi em nhận ra sai lầm, muốn quay lại thì bạn trai em – cũng là em họ tôi – không chấp nhận. Những ánh mắt vô hồn, những câu nói đau lòng, những thờ ơ từ bạn trai em dành cho em, đến chính tôi – một người ngoài cuộc nhìn vào cũng còn cảm thấy thương cho em. Nhưng em đã cố gắng, chỉ để được nói những câu xin lỗi chân thành và rồi em tự động biến mất khỏi cuộc đời cậu em họ tôi.

Tôi rất muốn an ủi hay chí ít là cho em mượn vai dựa vào, nhưng không bao giờ em tỏ ra muốn khóc, muốn mệt mỏi trước mặt tôi. Em là vậy! Cứ tự giữ những cảm xúc trong đáy lòng mình.

***

Năm đầu tiên chia tay người yêu, em mang một gương mặt lạnh lùng, lãnh cảm với bọn con trai. Rất nhiều cậu muốn yêu em, rất nhiều cậu cố gắng cưa em… nhưng đều thất bại. Em vẫn hay nói với tôi “Ngoài anh ra những tháng tán tỉnh em đều nhạt nhẽo!”

Tới năm thứ hai, em bắt đầu biết làm đau lòng những người tìm hiểu em. Vẫn là gương mặt lạnh lùng nhưng thay bằng cách phớt lờ bọn con trai, em lại buông những câu nói có độ sát thương cao.

- Em bỏ cái kiểu ấy đi, anh thấy thương chúng nó lắm! – Tôi nói.

Em không rời mắt khỏi tờ báo Thể Thao.

- Chúng nó chả có tội gì cả! – Tôi vẫn tiếp.

- Tội là đã tán tỉnh em! – Em vẫn không bỏ tờ báo ra.

- Lí do là gì?

- Hả? – Em ngước nhìn tôi.

- Vì Huy à?

- Trái tim em đau đủ rồi anh ạ!

***

Em bắt tôi hứa không nhắc gì đến Huy – bạn trai cũ của em nữa, nên dù thực lòng muốn hai em quay lại, tôi vẫn không thể kể lại sự quan tâm của Huy cho em nghe. Đôi khi ngồi với em, tôi bỗng giật mình vì gương mặt em luôn luôn giữ được vẻ bình thản. Em ít tỏ ra mệt mỏi và chỉ có vẻ khó chịu mỗi khi có ai đó nói đến Huy.

Năm 2008, ba năm không thèm để ý tới người con trai nào đã khiến em trở nên người lớn vô cùng. Cách nói năng, suy nghĩ của em khiến tôi đôi khi phải sững sờ và khâm phục. Mọi chuyện vui buồn tôi đều chia sẻ với em như thể em là quyển nhật ký của mình…. Mỗi ngày được gặp em đối với tôi là một ngày rất tuyệt! Và tôi luôn thắc mắc tại sao một người dễ chịu như em lại chưa chọn yêu một ai?

***

1/2008

Bin : Buzz

*Pé Hương* : Chào buổi tối xinh tươi, anh trai!

Bin : Sao em vẫn chưa yêu ai?

*Pé Hương* : Anh làm sao đấy?

Bin : Hỏi thật

*Pé Hương* : Em không bắt trái tim phải làm việc quá sức… Nó vẫn đang trong quá trình hồi phục

Bin : Em hâm lắm!Làm sao em có thể khua hết không khí ở trong chai nước ra rồi mới thèm rót nước vào?

Bin : Huy nó vẫn hay hỏi thăm em lắm!

*Pé Hương : Cái gì đã vỡ là đã vỡ, thà nhớ lại khi nó còn tốt đẹp nhất còn hơn chắp vá lấy được để rồi lúc nào cũng phải nhìn thấy những vết nứt.

2/2008

- Đây là Tú, bạn anh – Tôi giới thiệu với em.

- Chào em – Tú giơ tay ra bắt.

Em nhìn tôi, nhìn Tú, rồi kéo ghế ngồi, không đáp trả lại cái bắt tay của thằng bạn tôi:

- Vâng! Chào anh.

- Anh nghe Hải nhắc về em nhiều lắm, hôm nay mới được gặp. – Tú chủ động.

- Anh định làm mối cho em à? – Em nhìn tôi.

Tôi gật đầu. Cả tôi và Tú đều giật mình trước lời nói hết sức thẳng thắn của em.

- Em nghĩ là anh không nên mất thời gian vào em. Em không thích kiểu người như anh.

- Em đã tiếp xúc đâu mà biết? – Tú cười chữa ngượng.

- Hương! – Tôi cau mày.

Em với lấy cốc nước uống ực rồi nhếch mép – điệu bộ đặc trưng khi nói chuyện với những người muốn tán tỉnh em:

- Anh trông mặt em có tí hứng thú gì với anh không?

Câu chuyện kết thúc ở đó. Tú cảm thấy sợ em và tôi cũng vậy! Em lạnh lùng một cách đáng sợ. Em khác rất nhiều so với ngày xưa. Chưa bao giờ tôi nghĩ em lại có thể “rèn luyện” bản thân mình được như thế này.

3/2008

Các bạn em có lẽ đã phát ngán với tình cảm của em. Em không hề để mắt tới ai và cũng không có hứng thú chọn đại một người bất kì làm người yêu – như rất nhiều bạn em đã làm. Em tụt dốc không phanh. Em đánh nhau điên cuồng, nghỉ học liên tục và coi thường lời nói của tôi. Dường như em là một cô gái khác – một cô gái khiến nhiều người phải sợ hãi. Em liều lĩnh, khinh thường bọn con trai và làm bất cứ cái gì em thích. Chưa bao giờ tôi tưởng tượng em sẽ thay đổi đến thế này!

va-con-tim-em-da-vui-tro-lai-1

5/2008

Tôi buồn chán về chuyện gia đình và rủ em đi uống rượu ốc. Em thoáng ngạc nhiên nhưng rồi nhận lời với tôi. Chúng tôi tới quán rượu ốc. Tôi uống ít vì thực chất cũng không biết uống, chủ yếu là muốn đi với em cho lòng nhẹ nhõm hơn.

Và em tôi thấy em bắt đầu khóc. Lần đầu tiên tôi chứng kiến em khóc! Những giọt nước mắt lăn rất từ từ trên má. Em khóc và uống, không nói một câu gì với tôi. Thật ra tôi biết em đang bị stress, stress nặng nề vì những người đã chơi xấu sau lưng em.

Tôi nhìn em thật kĩ! Rõ ràng em không hề say! Tôi nhận ra em gầy thật sự như Huy đã từng nói với tôi trước kia. Giờ tôi mới nhận ra em chưa tâm sự với tôi nhiều, mà chỉ toàn là tôi kể mọi thứ

- Anh xin lỗi – Tôi nói

- Về cái gì? – Em gạt nước mắt

- Về nhiều thứ. Anh đúng là thằng anh tồi!

- Trông em thảm hại lắm hả anh? – Em gượng cười

- Ừ – Tôi xác nhận

7/2008

Tôi bắt đầu cảm thấy hình như mình thích em. Nhưng tôi thấy mình có lỗi với Huy – cậu em họ mình, bạn trai cũ của em và cũng không tự tin lắm vào bản thân mình. Mỗi lần đi qua quán cà phê gần nhà, ngước lên nhìn, tôi lại thấy em ngồi đó một mình học bài. Em bé nhỏ, mong manh, gương mặt em phảng phất sự cô đơn… Em lại trở lại là một người như xưa, một người trầm lặng, một người lạnh lùng, một người có gương mặt hiền lành. Thực sự những lúc thấy em một mình, tôi chỉ muốn ôm em vào lòng….

11/2008

- Anh thích em – Tôi lấy can đảm.

Em ngước nhìn tôi lạ lẫm như thể tôi vừa làm điều gì đơn giản mà đáng ra không được sai sót.

- Đấy là sự thật – Tôi chỉnh lại cổ áo sơ mi.

Em bật cười:

- Cái đồ hâm này! Bây giờ có ngày Cá tháng 11 rồi à?

- Sao em không tin?

- Vì anh là anh của em…

- Nếu là thật thì sao?

- Thì là một sự phỉ báng cho nghệ thuật tình yêu thế giới. Một Mr.Perfect không thể kết hợp với một Miss Kool được – Em toe toét.

- Thế thì anh đùa đấy – Tôi thoáng buồn.

- Tốt!

2/2009

- Sáng mai sang rủ anh đi tập thể dục – Tôi gọi cho em

- Ok

Và em sang thật! Sáu giờ truớc cửa nhà tôi dù hôm qua gia đình em có việc bận đến tận khuya. Tôi ngạc nhiên và càng ngạc nhiên hơn khi em mang một bộ mặt tươi cười, hớn hở, vui vẻ đến. Chưa bao giờ trong suốt năm năm solo, em có gương mặt như thế này. Có cái gì đó khiến em vui, có ai đó đã khiến em thay đổi… Chắc chắn là vậy! Nhưng tôi cũng quên mất không hỏi vì còn kể em nghe chuyện không vui của tôi….

3/2009

Bạn trai cũ của em đã đi Trung Quốc. Suốt năm năm không ai nói với ai câu nào, vậy mà khi nghe tôi nói Huy đang ở sân bay, em vẫn quyết tâm đến tiễn, dù biết rất có thể em sẽ lại nhận được những câu nói đau lòng từ Huy…. Tôi thấy em không còn ghét Huy như ngày xưa nữa. Tôi thấy em dám nhìn thẳng vào sự thật, nhìn thẳng vào mắt Huy, chứ không chạy trốn như cái cách mà Huy quay người đi vào trong sảnh chờ.

- Em còn thích nó không? – Tôi hỏi trên đường về.

- Em thực sự mong nó sống tốt anh ạ! – Em nói.

- Thế sao em không yêu ai đó? Em sợ à? Hay thế nào?

- Em không sợ mà em đang tìm…

- Đã thấy chưa?

- Sắp rồi!

- Anh…yêu em – Tôi tự bật ra câu nói ấy.

Em quay sang nhìn tôi và nhếch mép. Tôi lại tưởng tượng ra hình ảnh em đã từng làm đau những cậu con trai khác cũng bằng cách như thế này.

- Tim em không loạn nhịp vì anh…

Và em xuống xe,không nhìn vào ánh mắt buồn của tôi… Tôi không đuổi theo mà cứ để em đi như thế!…

Một quãng thời gian sau đó em chạy trốn tôi. Tôi không liên lạc được với em dù là gọi điện thoại đến tận nhà. Tôi cảm thấy lòng mình trống rỗng. Và càng trống rỗng hơn khi nhìn thấy em được một cậu con trai đèo. Chắc đó là người em thích, là người khiến em thay đổi… Tôi nhận ra là em đã tìm thấy tình yêu… Vì gương mặt mà tôi nhìn thấy kia, đã không còn lạnh lùng…

Tuần cuối cùng của tháng ba, em rủ tôi đi mua sách. Em vẫn tươi cười với tôi như chuyện tôi thích em chỉ là trò đùa. Em nói nhiều hơn, trẻ con hơn và rất yêu đời.

- Anh ơi có lẽ em đã thấy người đó rồi – Em mỉm cười nói.

- Anh có biết người ấy không?

- Không. Là một người rất đặc biệt anh ạ!

- Ừ, anh thấy rồi – Tôi hướng cái nhìn đi chỗ khác.

- Thấy gì cơ? – Em tò mò.

- Thấy sự thay đổi trong con người em, từng ngày, rất rõ… Em đã không làm cậu ấy đau lòng bằng cách nhếch mép và những câu nói vô tình chứ?

Em cười to, mắt lấp lánh niềm vui:

- Em đã làm thế và…. em đã kịp thay đổi

- Chúc mừng em…

- Cậu ấy còn chưa nói gì đâu… Chỉ là em muốn chia sẻ với anh em đã thích một người con trai rồi!

- Và thế là con người lạnh lùng với những người tán tỉnh mình đã quẳng đi bộ mặt xứ London hả? Ai mà giỏi thế nhỉ? Làm được một người như thế này thay đổi tích cực.

- À, em mới mua váy đấy! Buồn cười quá đúng không?

Tôi chưa bao giờ thấy em mặc váy cả. Có lẽ sẽ rất đáng yêu, rất đẹp và rất lạ… Tôi hơi buồn nhưng cũng mừng cho em. Cuối cùng cũng đã có người chế ngự được trái tim em, có người làm em nữ tính hơn. Có thể tôi là một người tốt, tôi luôn bên cạnh em, nhưng tôi chưa bao giờ có thể làm em thay đổi đến ngỡ ngàng thế này…

Con tim em chắc đã vui trở lại…

4/2009

Tiêu đề “Alt+3″ ở blog em khiến tôi tò mò và vào xem ngay lập tức. Đó là entry em viết cho người em yêu! Lần đầu tiên tôi thấy em công khai chuyện tình cảm. Lần đầu tiên tôi hiểu em đã yêu như thế nào, cảm xúc của em ra sao….

Em – một người từng chai sạn với tình cảm, một người từng làm đau khổ rất nhiều chàng trai, một người đã từng là chuyên gia cancel với mọi đứa hò hẹn em – đã tìm thấy tình yêu, tìm thấy người xứng đáng với em.

Tôi là người đã chứng kiến sự thay đổi của em trong suốt năm năm kể từ ngày tan vỡ với Huy và tôi phải thừa nhận rằng chưa bao giờ tôi thấy em cười đẹp như bây giờ, chưa bao giờ tôi thấy ánh mắt em ngập tràn hạnh phúc như bây giờ ….

Huy đã có lí khi không níu kéo em, tôi đã có lí khi nói với em câu “anh yêu em” chỉ là đùa và em đã có lí khi chạy trốn tất cả lũ con trai từ trước….

Em đã có những Valentine thiếu để giờ sẽ được nhận những Valentine đủ….

Và con tim em đã vui trở lại…….. Tôi mong là thế!

Truyện tình yêu-Những bí ẩn từ một trái tim thỏ đế

Truyện tình yêu-Đừng vội trách tớ chẳng bao giờ khen cậu, nhé! Mỗi lần cậu “xì” tớ, trông cậu cũng… dễ thương lắm. Nhưng không hiểu sao tớ lại nói: “Trông như… khỉ!”. Ui, không phải lỗi của tớ đâu! Chẳng qua là… tớ chưa từng quen cô bạn nào thôi!

Cậu vẫn giận vì hôm nọ trời mưa tớ không nhường áo mưa cho cậu à? Bởi vì tớ biết cậu sẽ không bị ướt đâu, cái Thảo sẽ đưa cho cậu một cái áo mưa. Vì sao tớ biết? Bởi vì đấy là cái áo mưa của… tớ. Vì sao tớ không đưa trực tiếp cho cậu à? À… ờ… vì tớ biết lúc tớ đưa cái áo mưa cho cậu trông tớ… ngốc lắm! Mà tớ không muốn để lại ấn tượng ngốc như thế trong mắt cậu!

Cậu trách tớ không bao giờ gọi điện thoại cho cậu. Thật ra thì tớ… thèm lắm chứ! Không biết bao nhiêu lần tớ nhấc máy lên rồi lại đặt máy xuống. Không biết bao nhiêu lần tớ bấm số nữa chừng rồi lại thôi. Mỗi lần định gọi cho cậu, tớ mất hàng tiếng đồng hồ để suy nghĩ mình sẽ nói gì sau cái câu “Stress à, … đây!”, thậm chí còn gạch đầu dòng những nội dung “cần thảo luận” nữa kia. Nhưng vẫn chẳng gọi được lần nào. Nhưng không phải lỗi tại tớ. Chỉ vì số điện thoại nhà cậu… khó bấm quá! Không hiểu sao không bao giờ tớ bấm được đến số cuối cùng!

Cậu đừng sợ mỗi lần đi học thêm về muộn nhé! Chẳng ai “bắt nạt” được cậu đâu, bởi hôm nào tớ cũng đi đằng sau… bảo vệ mà. Tớ thường theo cậu dắt xe lên tận tầng ba, bấm chuông và cáu nhặng lên vì thằng em chậm ra mở cửa tớ mới quay về. Vì sao tớ không đi lên song song với cậu à? Chỉ vì tớ đã trót tuyên bố chưa từng muốn làm “vệ sĩ” cho ai cả.

Cậu đừng hỏi vì sao tớ xin hai lá bùa may mắn. Tớ sẽ chẳng nói là tớ xin cho cậu đâu, dù biết cậu đã có một cái rồi. Nhưng tớ nghĩ là nếu cậu có tới hai lá bùa thì may mắn sẽ đến với cậu nhiều gấp đôi.

Cậu đừng thắc mắc là vì sao tớ lại… sến như con gái, cứ hỏi là có, nào CD Lam Trường, nào VCD Lam Trường, nào Poster Lam Trường,… Chỉ vì tớ thích nghe cậu kêu lên: “Oái, cậu mà cũng có đĩa này hả? Mượn nhé! Mượn nhé!”. Tớ không khoái nhạc nhẽo lắm. Nhưng còn gì vui hơn được là người cậu cần.

Điều duy nhất mà tớ dám nói thẳng với cậu, và tớ đã nói rồi là “Tớ đã phát ớn các chương trình ăn kiêng của cậu, một trò nhảm nhí, vô bổ, mất thời giờ”. Nhưng còn một điều nữa mà tớ chưa dám nói là: Dù béo hay gầy, với tớ, chỉ cần cậu cười hì hì là trông đã đáng yêu rồi!

Truyện tranh 18 – Gái 16 còn trinh

Truyện 18-Truyện kể về cuộc đời của một cô gái mới lớn tên Trinh, cô năm nay tròn 16 tuổi.

Cô lớn lên trong một gia đình bất hạnh, thiếu thốn về tình cảm nên điều đó đã tạo nên cô – một con người hư hỏng chỉ biết chơi bời đàn đúm.
Không thể tránh khỏi những cám dỗ trong cuộc sống, cô đã lao vào những cuộc ăn chơi của những anh chàng con nhà giàu, và trong một lần say xỉn cô đã đánh mất đi thứ quý giá nhất của đời con gái.
Đây được coi là tập truyện tranh 18+ hay nhất…. Nhưng nỗi đau đó không lưu lại quá lâu trong cô, cô bắt đầu thích nghi dần với hiện thực, cô lao vào các vũ trường và trở thành gái nhảy có tiếng ở đó. Cuộc đời cô chấm dứt khi biết mình đã dính căn bệnh hiểm nghèo…

Truyện tranh 18+

Truyện tranh 18+

Tại sao anh không hôn em

Truyện tình yêu – Khi bạn vừa bung bét mối tình đầu của mình với niềm tin mãnh liệt nhất đã chết. Bạn sẽ hiểu an toàn có ý nghĩa như thế nào.

 

“Người ta nói. Nếu như hôn người mình yêu dưới mưa thì sẽ không còn sợ nỗi cô đơn của mưa nữa và sẽ yêu người ấy tới mãi mãi”.

Yên nhắm mắt lại, chầm chậm nghe tiếng mưa rót vào tai mình trong veo như tiếng Ryuukou, Yên vẫn nghe những buổi chiều như này. Một mình.

Chỉ khác là hôm nay có thêm Ninh. Ninh rất cẩn trọng khi gây ra một tiếng động nào, sợ rằng mình sẽ làm Yên thấy khó chịu hoặc làm Yên cảm thấy phiền phức với sự có mặt của mình.

 

Một lát sau, khi Ninh không biết làm sao để phá vỡ bầu không khí này thì Yên quay lại nhìn anh, cười nhẹ :

- Ninh đã từng bao giờ ước gì chưa?

- Cũng có. Vài lần. Nhưng cảm thấy nó không thiết thực lắm nên rồi cũng thôi. Còn Yên?

- Yên luôn ước… sẽ có một nụ hôn dưới mưa với người yêu…

Khi Yên nói ra mấy câu đó, chậm rãi và hết sức bình thản. Vài sợi tóc xõa lòa xòa chạm vào môi, Ninh nhìn mắt Yên như nhìn vào một mặt hồ sóng sánh. Nâu, buồn và thăm thẳm sâu.

***

Yên biết rất rõ tình cảm mà Ninh dành cho mình. Nó dịu dàng, ngọt lành và đầy tin cậy. Yên thích cái cách Ninh ở bên mình tin tưởng và đầy kiên nhẫn, Yên thích những câu chuyện vu vơ Ninh vẫn kể mình nghe, Yên thích màu áo Ninh mặc, ánh mắt Ninh cười. Yên thích được Ninh yêu.

Couple in a Meadow

Có vài lần bạn bè của Ninh vẫn trêu Yên rằng “Hai người thật là một cặp đẹp đôi “. Những lúc ấy Yên chỉ cười khẽ, không chối từ cũng không trả lời. Yên biết mối quan hệ của mình và Ninh không chỉ đơn thuần là bạn bè. Nhưng mà nó cũng chưa đủ để tiến xa thêm.

Ninh hiểu rõ điều ấy nên im lặng ở bên Yên. Ninh yêu những lúc Yên cười, khóc hay giận dỗi. Anh yêu ánh mắt buồn của Yên dù nó khiến lòng anh nhiều lần vẫn hun hút xót xa. Anh yêu Yên cả những khi cô lạnh lùng im lặng. Và còn xót xa hơn, anh trân trọng tình yêu mà Yên dành cho người con trai ấy…

Người con trai đầu tiên Yên yêu, đã im lặng khi khuôn mặt Yên đầy nước mắt. Người con trai đầu tiên Yên yêu, đã quay lưng rũ bỏ tình yêu thánh thiện và thuần khiết nhất mà Yên có.

Không biết đã bao nhiêu lần Yên cảm thấy có lỗi với chính mình bởi vì đã quá cố chấp trong tình cảm này.

- Người ấy có gì tốt sao mà em lại yêu nhiều như vậy ?

Ninh nghiêm túc nhìn sâu vào mắt Yên. Cô bị giật mình vài giây rồi sau đó rất nhẹ nhàng đáp :

- Anh ấy có rất nhiều thói hư tật xấu. Cái gì cũng không tốt cả…

- Vậy nếu anh cũng vậy, liệu em có yêu anh như đã yêu người ấy không?

Khi Ninh nói xong câu đó, đã thấy hối hận vì ánh mắt vừa lạnh lùng vừa tổn thương của Yên đang nhìn mình, Ninh vội vàng cúi đầu xuống :

- Anh xin lỗi.

Ánh mắt Yên khi đó, hoàn toàn cô độc.

- Ninh khác, anh ấy khác… – Yên nói lẫn trong tiếng thở dài.

Những ngày tiếp theo mưa nhiều hơn. Ninh không còn nhắc lại câu hỏi gàn dở hôm nào. Anh ấy vẫn gọi điện cho Yên bất cứ lúc nào rảnh, chân thành khi nói “anh nhớ em”, dịu dàng cài mũ bảo hiểm lúc chở Yên ra ngoài và thi thoảng họ còn nắm tay nữa.

Yên cảm thấy như vậy là đủ. Không ràng buộc, không phiền lụy, rất tự do. Hơn cả, Yên cảm thấy an toàn.

Khi bạn vừa bung bét mối tình đầu của mình với niềm tin mãnh liệt nhất đã chết. Bạn sẽ hiểu an toàn có ý nghĩa như thế nào.

***

- Lần đầu tiên gặp em, anh đã nghĩ. Phải chi là người yêu của em, anh sẽ không để em cười như thế. Nụ cười và ánh mắt của em, nó lạnh và mang màu của khói. Nghĩa là sẽ dễ tan biến thôi.

Ninh hạ giọng khi nói mấy câu cuối. Rồi sau đó nắm chặt tay Yên như sợ cô sẽ biến mất. Yên nghiêng đầu nhìn Ninh, mỉm cười. Đôi mắt nâu, mang màu của khói…

Yêu Yên là điều Ninh không bao giờ hối hận. Dù cô ấy mong manh và luôn khiến Ninh có cảm giác bất an rằng một ngày nào đó sẽ đánh mất cô ấy. Nhưng cái cảm giác ở bên Yên, dù im lặng, nó khiến Ninh thấy tĩnh tại, bình yên và hoàn toàn là chính mình.

Nếu có thể diễn tả. Thì giống như Yên là gió, hoang hoải nhưng dịu dàng.

- Được yêu em, là điều may mắn nhất của anh.

Ninh mỉm cười, thấy lòng mình bình thản tới lạ lùng. Dạo này như một kẻ tội lỗi, Ninh rất hay nhìn môi Yên. Đôi môi như cánh đào, có lẽ sẽ có vị của gió. Ừ! Ninh muốn biết vị của môi Yên… Gần đây Ninh đã bắt đầu nói với sao trời về ước nguyện đó của mình.

- Không cần đời đời kiếp kiếp, không cần vĩnh cửu, giang sơn không đổi. Chỉ mong được yêu em tới khi em có thể mạnh mẽ để không cần tình yêu của anh nữa…

Yên nhắm mắt lại, im lặng, ngần ngại, bỏ đi. Ở bên Ninh, lâu dần giống như Ninh là một thói quen, buồn vui gì thường ngày Yên cũng muốn gọi điện để kể Ninh kể, hay cả giật mình nửa đêm, bỗng òa khóc và muốn thấy Ninh ngay bên cạnh. Yên cảm thấy lòng mình mơ hồ. Nghĩa là ở bên Ninh, Yên không còn thấy an toàn nữa. ở bên anh cảm thấy an toàn

Người ta bảo rằng khi một mối quan hệ đã không còn cho bạn cảm giác an toàn thì mối quan hệ đó đã tới lúc phải rời xa. Yên đã gắn liền với mối quan hệ với Ninh quá lâu. Nó giống như cảm giác đã trở thành thói quen vậy…

***

Thế rồi thì tháng 7 cũng qua. Những cơn mưa dài ẩm ướt đã đi qua mang theo nhiều nông nổi. Yên thì cũng đã đi xa. Bước qua khỏi những tháng ngày mà lòng Ninh đầy giông tố.

Ninh im lặng với điều đó. Không còn nhớ hết những dịu dàng ân cần trong lòng mình khi ấy nay đã trôi về đâu. Thi thoảng nhớ về ánh mắt sâu thẳm hun hút và bàn tay mềm của Yên, Ninh vẫn thấy mắt mình cay xé. Hơn một lần trong giấc mơ, Ninh đã thấy môi mình có vị của gió. Mát lành và ngọt lịm.

Yên liệu có cảm giác thấy không nhỉ? Thật ra, Ninh đang nhớ cô…

- Thật ra, anh đang nhớ em… – Ninh thì thầm. Câu nói đó tan vào trong gió, rất nhanh, nhưng mà Yên lại không thể nghe thấy…

Có lẽ với một cô gái nhạy cảm như Yên, sau khi bước qua những tan vỡ của mối tình đầu, cô ấy đã sợ hãi. Thứ rào cản xây lên với Ninh bị phá vỡ, Yên vội vã bỏ chạy. Có lẽ nếu như còn ở lại, sẽ vô tình gây tổn thương cho Ninh. Mà Yên thì hoàn toàn không muốn như vậy.

Những gì đã không thêm một lần quay lại, cũng không có hy vọng đợi chờ gì nhiều thì hãy để nó ra đi theo cách im lặng và không gây vỡ vụn nhiều nhất có thể…

Và Yên tin rằng mình đã không gây vỡ vụn nhiều nhất có thể cho Ninh…

Thật ra việc lựa chọn rời bỏ Ninh đã khiến Yên tổn thương và suy sụp rất nhiều. Giống như vừa buông tay với một điều gì đó khiến lòng mình nhẹ nhõm. Có những chiều gió, Yên lang thang ngoài đường, nhắm mắt lại, chợt nhớ ra khuôn mặt Ninh đang cười, nắm lấy tay mình, đỡ sau lưng và chắn người khi hai đứa qua lại giữa phố đông. Nhớ bàn tay Ninh to ấm đã dắt Yên qua hết bao nhiêu ngày hoang hoải. Nhớ sự im lặng dịu dàng thấu hiểu của Ninh khi bên Yên. Nhớ nhiều như thế, để cuối cùng chỉ có thể giữ lại tiếng thở dài và bước qua…

Tại sao trong trăm ngàn con gái, Ninh lại chọn yêu Yên?

Những ngày đó, Yên thấy có nhiều thứ đã nhạt nhòa trong mình…

Trời bắt đầu đổi mùa. Yên co người, cố níu hơi ấm thêm chút nữa rồi mới ngồi dậy. Một giấc ngủ dài. Yên bước chân xuống giường đầy mỏi mệt. Bây giờ là 9 giờ tối và trời thì vẫn mưa rất to. Yên muốn ra ngoài…

Thả xõa mái tóc, sau khi ngắm mình một lần cuối trước gương, Yên với tay lấy cái ô màu đỏ sẫm, xỏ giày, kéo cửa và bước ra ngoài. Điện thoại réo liên hồi bản “Rolling in the deep” của Adele, Yên ngần ngừ một lúc, rồi mở máy nghe.

- Cho anh một lý do.

Giọng Ninh nghe như sắp vỡ.

- Lý do cho điều gì?

- Cho tất cả mọi thứ em đang làm. Em biết không, anh như muốn phát điên…

Yên im lặng một lúc, chỉ còn tiếng mưa đáp lời Ninh. Sau đó, cô lại khẽ thở dài :

- Ninh! Ở bên Ninh, Yên không còn thấy an toàn nữa…

- Nói dối.

- Yên không nói dối.

- Em nói dối.

Mưa càng nặng hạt hơn. Yên bật khóc, hét to lên như muốn vỡ òa hết cơn đau trong lòng mình.

- Yên sợ phải nhìn thấy Ninh. Sợ lúc Ninh nhìn sâu vào mắt Yên dịu dàng nói ” anh nhớ em “. Sợ những khi Ninh nắm tay Yên đi qua phố đông. Sợ những cuộc điện thoại đêm thấy lòng mình dù hoang mang nhưng có thể bình ổn. Yên sợ…sau đó rồi tất cả sẽ kết thúc… Và bản thân mình lại không biết đi qua những điều đó thế nào… Yên…

Im lặng một lúc, Ninh cười khẽ :

- Em có biết không, khi nghe những lời này, dù là em cảm thấy không an toàn, nhưng mà anh lại nghĩ thật tốt quá. Hình như mình đã chạm được vào trái tim em rồi… – Ninh dừng lại một chút, sau đó nhớ hết lại những ngày đã qua, nhớ cái cảm giác Yên dễ dàng buông rời mình. Anh nói tiếp, như đã khóc – Không cần đời đời kiếp kiếp, không cần vĩnh cửu, giang sơn không đổi. Chỉ mong được yêu em tới khi em có thể mạnh mẽ để không cần tình yêu của anh nữa… Anh yêu em. Cho nên Yên à, đừng đi…

Yên quệt nước mắt, đã buông ô tự lúc nào. Mưa làm mắt cô đỏ hoe. Cô nhắm mắt, cắn chặt môi nghe nỗi cô đơn đang ăn dần trái tim mình. Mưa vẫn làm Yên thấy nặng lòng nhiều như vậy.

- Nếu anh ở đây…

- Quay lại đi… – Giọng một người con trai dịu dàng quen thuộc ngay sau lưng vang lên.

Yên giật mình, mở mắt, chầm chậm quay lưng lại. Ninh đang đứng đó, ánh đèn đường vàng khiến cô thấy rõ mắt anh đỏ hoe. Yên tắt điện thoại, bước về phía Ninh :

- Ninh khóc đấy à?

Ninh cúi xuống, đưa tay lên lau mắt, khẽ nói :

- Không. Anh đâu có.

Mưa vẫn rơi ào ạt, một cơn gió lại thổi qua, chạm vào môi Ninh. Vừa lạnh vừa mặn. Yên chăm chú nhìn Ninh. Sau đó khẽ cười, giọng nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng :

- Người ta nói. Nếu như hôn người mình yêu dưới mưa thì sẽ không còn sợ nỗi cô đơn của mưa nữa và sẽ yêu người ấy tới mãi mãi. Ninh à! Tại sao anh không hôn em?

Đưa bạn gái lên giường ngày Valentine

Truyen tinh yeu – Bạn muốn biết bí quyết đưa bạn gái lên giường hãy nghe tôi và bạn sẽ thành công. Hai bạn sẽ có một đêm valentine ý nghĩa và đắm say bên nhau.

 

Tôi có làm quen với một cô gái khi ngồi ở trà chanh nhà thờ. Không son phấn quần áo cầu kỳ hôm đó, nhưng cô ta nhìn rất dễ thương theo cách girl-next-door bình thường và đặc biệt là cách nói chuyện của cô ta rất thông minh và am hiểu về tâm lý phụ nữ, là điều hiếm người phụ nữ nào làm được. Cô ta có vẻ khá thích tôi sau lần đầu gặp mặt. Chúng tôi trao đổi số điện thoại và hẹn hôm nào đó sẽ gặp nói chuyện sau.

Đến ngày date, tôi gọi đến nhà cô ấy đón, và trên đường nghĩ xem nên ăn cái gì. Khi date của tôi lên xe, mặc một chiếc áo sơ mi và chân váy, tôi biết rằng mình có cơ hội khá tốt tối hôm nay. Thường con gái, đặc biệt những người có kinh nghiệm, khi không thực sự trông đợi vào buổi hẹn sẽ mặc quần jeans đơn giản vì để cởi một chiếc quần ra khó hơn thò tay vào kéo váy xuống rất nhiều.


Làm sao để đưa bạn gái lên giường

Tôi bày ra một trò chơi gọi là “date buffet” khá thú vị với 4 tăng: Ăn tối – Café –Cocktail – Rượu, và 3 lựa chọn cho từng tăng để cô ấy được chọn nhưng cuối cùng phản ứng của date là “Thôi đi đâu cũng được mà anh”. Hơi thất vọng một tí vì công sức sáng tạo của mình không được hưởng ứng, nhưng cũng đành thở dài một cái rồi chỉ đường cho taxi.

Thế là, chúng tôi bắt đầu đi ăn và nói chuyện. Điểm đầu tiên tôi dẫn cô ấy đi ăn là bún bò nam bộ trên Trần Quốc Toản. Khi đi date, hãy nhớ rằng cái chính là bạn phải thực sự enjoy nó thay vì nghĩ xem date của bạn sẽ muốn đến chỗ nào và chiều cô ấy. Đừng lo việc ăn uống ở một quán xá không đắt tiền sẽ làm mất đi vẻ sang chảnh của bản thân. Hy sinh những gì mình muốn để chiều lòng một cô gái không những tạo nên một tiền lệ không hay từ khi mới bắt đầu mối quan hệ, còn làm bạn cảm thấy không thoải mái nếu xuất hiện ở một nơi quá khả năng chi trả của bản thân hay không hợp với môi trường.Hơn nữa, và cũng là yếu tố rất quan trọng, như đã nói qua về target, cô ta là kiểu girl next door nên sẽ ưa một bữa ăn bình thường hơn quán xá quá đắt tiền.

Khi đi ăn hoặc ngồi uống, tôi thường có thói quen ngồi cạnh date của mình thay vì ngồi đối diện, tạo ra khung cảnh thân mật hơn, đồng thời nhiều cơ hội để đụng chạm cũng như ôm cô ấy. Con gái có 3 trạng thái nói chuyện khác nhau: Muốn nói, muốn nghe, hoặc không muốn nói chuyện. Càng thích bạn, cô ta sẽ càng muốn nói nhiều về bản thân mình nếu như không quá ngại ngùng. Và khi thấy được cô gái này đang tôi hỏi một vài câu để gợi chủ đề cho nàng ngồi độc thoại về dự định trong tương lai của mình (cô ta sắp vào miền nam làm việc và sống) trong khi mình ngồi cho tương ớt vào bát bún và từ từ ăn.

Ăn xong, chúng tôi đứng dạy ra Avalon trên Cầu Gỗ ngồi, Cái vẻ đẹp của các quán cà phê ở Việt Nam là sự kết hợp giữa chỗ ngồi ấm cúng đèn tối để trò chuyện với date của mình mà không bị tiếng nhạc chát tai đập vào đâu cùng với đồ uống không có cồn đủ loại. Thực sự, đây là một điều quý báu và điểm hẹn tuyệt vời những người ở nước ngoài không thể có được. Những lựa chọn phổ biến thường có Starbucks. Costa hay Rouge với quá ít lựa chọn kèm theo thiếu vắng sự riêng tư, còn các bar thì ầm ỹ với lựa chọn duy nhất là đồ uống có cồn với cái giá người ta chỉ có thể muốn bỏ tiền ra trả khi đã say. Đừng bao giờ đưa một cô gái đến bar/club trong một buổi hẹn đầu tiên, hoặc nếu 2 bạn không thực sự thân. Nó là nơi ồn ào để người ta bay trong tiếng nhạc và hơi cồn cùng bạn bè, không phải nơi 2 con người khác giới tán tỉnh với nhau.

Nói chuyện với một cô gái trong date, thực ra dễ hơn bạn tưởng. Nếu như khi mới làm quen, bạn phải tỏ ra hài hước hay thông minh để tạo ấn tượng tốt, thì một cô gái đã chấp nhận date với bạn đã thích phần nào. Date là dịp để xây dựng một mối quan hệ giữa 2 người sâu hơn chỉ đơn thuẩn là những người có quen biết. Cách tốt nhất để xây dựng điều này là tìm hiểu về con người cô ấy, cũng như cho cô ấy cơ hội biết thêm về bản thân bạn. Tôi chọn làm việc này bằng cách dùng những câu hỏi có liên quan trực tiếp đến cô ta.

Vì cô gái này là kiểu người mơ mộng, tin vào tình yêu đích thực, cũng như lớn lên ở một gia đình khá truyền thống nên những câu hỏi tôi chọn là: “Bao giờ em vào nam”, “Các mối tình của em trước giờ thế nào”, “Gia đình của em ra sao” (khi cô ta nhận được một text hỏi thăm từ mẹ), “Em định nghĩa thế nào là tình yêu lý tưởng”. Với clubbing girl tôi sẽ hỏi về những mỗi quan hệ có thể cả hai cùng quen biết hay chia sẻ về những trải nghiệm về chất kích thích và tiệc tùng của bản thân, với những cô gái có định hướng về nghề nghiệp tôi sẽ hỏi công việc dự định tương lai ra sao cũng như kinh nghiệm của mình trong business. Nắm bắt được những gía trị một người con gái coi trọng và bàn về nó là cách kết nối rất nhanh với cô ta. Trong trường hợp này, tôi không phải mở miệng ra nói và ngồi ăn hết 1 đĩa kem, 1 cốc sinh tố xoài, kèm theo 2 ly nước lọc trong khi cốc dilmah bạc hà của cô ta mới vơi chưa được một nửa.

Và trong môi trường thế này, khi cô ta đang kể chuyện cho bạn nghe, đừng ngồi check phone hay ngáp. Hãy nhìn thẳng vào mắt cô ta, cười, đồng thời dùng tay chạm vào người cô ấy, vuốt ve trên tóc hoặc kéo gần vào mình. Bạn không cần nói gì, hãy giữ yên lặng và dùng cơ thể của mình quyến rũ cô ta cho đến khi cảm nhận thấy tim mình đập mạnh hơn, hơi thở bắt đầu nhanh và ham muốn trong người tăng lên. Hai người lúc này có thể nói về những chuyện hoàn toàn không liên quan, nhưng ánh mắt trao nhau và giọng nói của bạn chứng tỏ rằng có nhiều hơn thế đang xẩy ra. Sự căng thẳng khi hai người khác giới muốn vồ lấy nhau nhưng còn e ngại không hiểu đối phương đã hoàn toàn chấp nhân mình hay chưa là một cảm giác kích thích mà những người yêu nhiều có thể hoàn toàn nghiện.


Cách đưa bạn gái lên giường

Nếu không thích bạn, phụ nữ có rất nhiều cách để khéo léo đưa bản thân mình ra khỏi những tình huống không mong muốn, nên việc chịu giữ lấy sexual tension giữa hai người giúp tôi tôi biết chắc rằng mình có thể đưa được người con gái này lên giường và vấn đề chỉ là làm ra sao. Tôi có một điểm rất lợi là việc ở ngay trên phố, cách nhà thờ lớn tầm 30 bước chân. Logistic là một yếu tố rất quan trọng, và có càng nhiều lý do tiện đường khiến 2 bạn về nhà càng có lợi. Một seducer thực thụ sẽ không bao giờ đề nghị “Vào nhà nghỉ không em”, mà giải quyết mọi chuyện một cách khéo léo để trước khi người con gái hiểu chuyện gì đang xẩy ra, cô ấy đã nằm ôm bạn trên giường sau khi 2 người vừa make love.

Lý do của tôi đưa ra là tôi không thích nơi ồn ào cũng như trả quá nhiều tiền cho rượu, nên đề nghị hai người qua phố Hàng Mành mua bia về nhà uống. Cô ấy phản xạ hỏi tôi rằng: “Nhà anh ở đâu”, và bình tĩnh trả lời “Cách đây 5’ đi bộ”, và đến giờ cuộc chơi mới thực sự bắt đầu trở nên thú vị khi phản xạ đầu tiên của cô ấy là:

“Em không về nhà anh đâu”

Đây là một tình huống hay vì những lý do sau:

- Nếu cố thuyết phục cô ấy về nhà mình, cô ta sẽ nghĩ rằng tôi chỉ muốn đưa cô ta lên giường. Tôi không biết rằng lên giường với tôi có vấn đề gì không, vì bản thân cũng rất tự tin về ngoại hình của mình. Tuy nhiên dưới cái nhìn của một người con gái biết được việc tôi làm hàng ngày trong khi rảnh rỗi làm hàng ngày là hướng dẫn đàn ông cưa gái, thì đề phòng và không muốn tỏ ra dễ dãi khi chấp nhận về nhà tôi trong buổi hẹn đầu tiên cũng là điều dễ hiểu.

- Nếu nói là “uh thế thôi”, và chúng tôi đi làm một việc khác, thì nó trái với kế hoạch ban đầu mình đã đề ra.

Tiến thoái lưỡng nan, lùi không được và tới cũng không xong, tôi nhìn cô ấy cười và nói

“Ohhh đầu óc em đen tối thế, em nghĩ về nhà anh xong mình làm gì nhau hay sao mà phải ngại”

Cô ta bật cười, không tin được vào những gì tôi vừa nói và hỏi “Cái gì??”

Đó là một tín hiệu tốt, vì khi một cô gái cười tức là khả năng đề phòng đã được giảm xuống nữa. Trước khi cô ta kịp phản ứng, tôi tiếp tục

“Anh nghĩ lại rồi, anh không muốn về nhà với em đâu. Nhỡ may em lại làm gì anh thì sao mà kêu cứu được?”

Tôi đùa vui “đổ tội” cho cô ấy có ý đồ với mình. Lời nói này vừa cho thấy tôi không quá coi trọng hóa việc hai người về nhà nhau, đồng thời cũng tỏ thái độ mình không mặn mà với việc ép cô ta về nhà mình, khiến đối tượng cũng cảm thấy thoải mái hơn. Lúc này có vẻ khá yên tâm sau những gì tôi nói, date đùa lại:

“Uh, anh không biết được đâu, em đen tối lắm”.

Lúc này tôi biết gạo đã thành cơm, trấn an bản thân và cô ấy:

“Không sao, anh tin rằng mình đủ mạnh mẽ để chống chọi lại ý định của em, đi nào”.

Và dắt tay cô ta về nhà mình. Bất kể rằng một cô gái có nói sao, body language của cô ấy vẫn luôn nói lên nhiều điều nhất. Nếu cô ta nói “không” nhưng vẫn không cưỡng lại khi bạn cầm tay kéo đi, hãy hiểu nó là ”có”. Nhưng với vẻ dứt khoát và bộ mặt lạnh, thì câu trả lời “không” cần được hết sức tôn trọng.

Chúng tôi vào nhà, mở bia ra, ngồi trên couch nghe nhạc nói chuyện vui vẻ. Tôi nẩy ra một ý tưởng là bắt đầu một trò chơi nhỏ với cô ấy, mỗi người tự nói một điều về bản thân mà người kia chưa biết. Câu chuyện nhìn chung khá bình thường và vô hại, cho đến khi một điều cô ấy tiết lộ với tôi rằng “I’m a virgin”.

Tôi giữ bình tĩnh bên ngoài, nhưng trong đầu là một câu cảm thán “WHAT” to đùng. Thứ nhất, sex với virgin khá tồi vì một người con gái không có kinh nghiệm có thể làm cho trải nghiệm awkward hẳn đi. Thứ hai, bỗng nhiên tôi cảm thấy % cơ hội lên giường của mình bỗng dưng giảm xuống. Điều quan trọng nhất trong khi nói chuyện với phụ nữ là phải luôn tỉnh táo và bình tĩnh trong mọi trường hợp để có thể đưa ra một giải pháp hợp lý, thì ở đây tôi đã đánh mất khả năng tự chủ của mình. Trong thời điểm đó, tôi đã bắt đầu suy nghĩ, và không thể tự tin được như suốt tối và bỗng phải suy nghĩ xem nên nói gì, làm gì thay vì vui vẻ một cách tự nhiên. Được một lúc, đến 11 giờ, cô ta nói: “Thôi, chắc em phải về đây, muộn rồi anh ạ”. Đến lúc này, tôi có 2 lựa chọn: 1 là để cơ hội vuột qua rồi tìm cách lấy lại nó sau này khi đối phương có thể đã đề phòng hơn, cách thứ 2 là đàn ông lên, và thẳng thắn dành lấy cái mình muốn.

Trước khi date, cô ta có một lần text ngỏ ý muốn ôm tôi. Tôi nhớ lại và bảo: “Ok, được. Ôm tạm biệt nào”. Tôi từ từ ôm cô ấy, vẫn ngồi trên ghế, nhẹ nhàng kéo cô ta lại vào người mình rồi chủ động nằm ngửa ra couch và kéo cơ thể cô ấy đặt lên ngực tôi. Căn phòng cách đây 5’ còn tiếng nhạc và cười nói vang lên, bỗng nhiên giờ lặng yên như ngôi nhà bỏ hoang, chỉ với tiếng đồng hồ tíc tác trên tường, và tiếng tim đập của hai cơ thể đặt sát vào nhau. Nhìn vào mắt cô ấy, tôi có thể thấy sự bẽn lẽn và ngượng ngùng phần nào cố gắng giấu đi sự ham muốn của mình. Chúng tôi nằm như thế vài giây, nhưng khi thấy không có vẻ gì rằng cô ta muốn đẩy mình ra tôi ngồi dậy, bế cô ấy lên, đặt lên giường và cúi xuống hôn.


Cách đưa bạn gái lên giường

“Anh ơi, em chỉ hôn người yêu em thôi”- Cô ta đẩy khẽ tôi ra, mỉm cười và quay đầu đi. Đến lúc này, thực sự tôi hơi bất ngờ. Chúng tôi nằm nói chuyện và tâm sự. Cô ta đánh giá về tôi, kể về những điểm tốt, xấu mà tôi có. Lúc này tôi có thể cảm nhận được, cô gái này thực sự rất thích cũng như quan tâm đến tôi, và cái tình cảm cô ta dành cho tôi là hết sức chân thành.

Sau một vài phút lắng nghe, tôi mở miệng ra, và như đọc diễn văn, nhìn vào mắt cô ta nói: “Em ạ, anh nhận ra tình cảm của em rất chân thành và thấy rằng em rất quan tâm đến anh. Anh muốn hôn em”. Nếu như trên đời có 1 list những câu nói thiếu tính lãng mạn nhất trong lịch sự điện ảnh và văn học, tôi nghĩ cái mình nói ít nhất cũng phải được top 10.

Tôi cúi xuống thử lại, và lần này không gặp phải sự chống cự nữa. Môi cô ta mềm và ẩm, mặc dù khá thiếu kinh nghiệm trong việc hôn nhưng chính sự vụng về đấy kích thích tôi như một con hổ làm thịt một con nai tơ. Hơi thở của cô ta ngọt và ấm. Tôi đặt tay lên đùi cô ta, từ từ đưa tay ra phía đằng sau mông, kéo nhẹ chiếc quần lót phía trong xuống … và những chuyện sau đấy xẩy ra tôi xin phép không được nhắc đến.

aadd[1]

Lời từ đáy lòng của một con đĩ

Truyện ngắn – Em mới vào nghề phải không?

– Không làm anh hứng thú à?
– Ừm… à… ừm… à không! … Nhưng tôi đang hỏi em đấy!
– … 2 ngày
– Được bao nhiêu khách rồi?
– Không nhớ! Nhưng làm quái gì anh hỏi nhiều vậy?
– Hừm…… Chưa ai dám nói với tôi bằng cái giọng ấy! Em không nhớ bà Năm đã giới thiệu như thế nào về tôi à?
– “Chưa ai” không có nghĩa là “không ai”. Mà dầu anh có là ai, có là đại ca gì gì đó như bả nói, tôi cóc cần quan tâm. Ở đây chúng ta đều như nhau!

– Ở đâu?
– Trên giường.
– Nhưng tôi là khách của em, là thượng đế, còn em… chỉ là một con đĩ!
– Cùng ngủ với nhau sao lại phân biệt thế này thế kia? Người như anh đã từng ngủ với biết bao cô gái, anh cũng không khác gì một con đĩ, một con đĩ phải trả tiền cho những lần hoang lạc.

Gã bật cười, hơi ngạc nhiên với lối suy nghĩ ấy, một – con – đĩ – trả – tiền. Gã quay sang nhìn cô gái:
– Nói chuyện với em thú vị hơn khi lên giường với em đấy!
Nói rồi gã vơ lấy bộ quần áo nhanh chóng mặc vào, cô gái – nó cũng lòm còm bò dậy nhặt lấy bộ váy nằm chỏng chênh trên sàn nhà. Nhanh chóng và thuần phục, nó đã tươm tất như chưa có chuyện gì xảy ra. Gã nheo mắt nghiêng đầu nhìn nó:
– Giá mà trên giường em cũng thuần phục như khi mặc đồ.
Nó hất hàm:

– Nói nhiều quá! Đưa tiền đây tôi còn về.
Gã mỉm cười móc ví trao cho nó xấp tiền, đuôi mắt vẫn còn nheo nheo nhìn nó cười:
– Sao em thực dụng thế? À mà nó không phải là một vỏ bọc tốt đâu! Vốn dĩ em không hợp với nghề này, tôi khuyên em nên từ bỏ nó!
Nó giật mạnh xấp tiền trên tay gã, cau mày nói:
– Lôi thôi! Đừng giở cái giọng đạo đức giả đó ra trước mặt tôi.
– Tôi không có đạo đức, càng không thích đồ giả. Tôi không thương hại ai, chỉ không muốn chốn hoang lạc này còn sót lại một người như em. Nếu muốn, tôi có thể tống cổ em ra khỏi chốn này mà không cần nói với em những lời đó!
Nó gắt lên:
– Biến đi cho tôi nhờ!
Gã lại mỉm cười:
– Tôi sẽ còn gặp lại em. Cho đến khi nào em nghe lời tôi khuyên, tôi sẽ biến khỏi cuộc đời em.
Gã quay đi, đóng sầm cửa lại, bỏ lại phía sau căn trọ tồi tàn, bỏ lại một đứa con gái tung những tờ giấy bạc của gã khắp sàn nhà và cười sằng sặc……
***
- Chào em! Em còn nhớ tôi chứ?
Nó quay lại nhìn người đối diện, là gã. Nó bặm môi, đưa mắt ngờ vực nhìn gã:
– Anh muốn gì?
Gã trân trối nhìn nó, khẽ nhếch mép:
– Em nghĩ một thằng đàn ông tìm em để làm gì?
Nó lắc đầu:
– Anh nên đi tìm người khác. Hôm nay tôi không có hứng!
– Hahaaa… một con đĩ chỉ tiếp khách khi có hứng!
– Con – đĩ – trả – tiền cũng chỉ tìm gái khi có nhu cầu!
Gã dịu giọng:
– Thôi nào cô bé! Đừng cay cú với nhau thế chứ!
Gã tiến đến ngồi cạnh nó:
– Whisky chứ?
Nó ngoảnh mặt sang hướng khác, không buồn trả lời. Gã gọi ngay một chai Whisky rồi rót một ly đưa cho nó:
– Coi như tôi cầu hoà.
Nó xoay lại chằm chằm nhìn gã, gã nháy mắt:
– Yên tâm, thằng này không bao giờ chơi bất cứ trò đểu cáng nào!
Nó miễn cưỡng đón lấy ly rượu, ngửa mặt nốc cạn. Nó xoay xoay cái ly rỗng trong tay:
– Đừng nói với tôi anh ngồi đây chỉ để mời tôi uống rượu.
– Em thẳng thắn lắm! Được rồi!… Tôi đến đây để nói với em một điều: Tò mò và vui chơi như thế đã đủ, em nên quay về với cuộc sống của mình, quên đi chốn này. Em sinh ra không phải để sống như thế này. Những cô gái ở đây tiếp khách vì tiền, còn em… Tôi nghĩ ông già của em dư sức chu cấp cho em cả đời.
Nó rít lên:
– Anh theo dõi tôi?
– Cứ nghĩ như thế nếu em thích. Tôi chỉ không muốn những thằng lên giường với em có cảm giác đang hiếp một cô bé 16 còn trinh. Những cô gái làm nghề này đều vì tiền, còn em thì quăng lại tất cả ở những nơi em ngủ với người ta. Họ lên giường khi khách có nhu cầu, còn em chỉ tiếp khách khi có hứng……
– Đủ rồi, anh đang định dạy tôi cách làm đĩ đấy à?
– Cứ tiếp tục chế giễu đi! Em phải nghe tôi nói hết đã. Không phải tự dưng ngày hôm đó tôi chọn em. Tôi đã nghe bọn đàn em nói về em khi em tiếp khách được một ngày. Quả thật khi gặp em, tôi bị choáng ngợp trước vẻ đẹp trong trắng của em, tôi nào ngờ trên giường sắc đẹp của em không là gì cả. Em không chút cảm xúc, em chỉ cắn chặt môi chịu đựng, nếu không lầm, tôi còn nhận thấy em khóc. Ở đây cũng có luật lệ riêng, tôi không thể để em tiếp tục hành nghề.
– Tóm lại, lý do duy nhất là vì tôi không gây hứng thú cho những kẻ ngủ với tôi?
Gã lắc đầu:
– Vì em còn trẻ, chính sự bồng bột đã đẩy em đi xa. Nếu còn tiếp tục, sau này em sẽ hối hận. Chuyện trên giường chỉ là một sớm một chiều.
Nó ngạo nghễ cười:
– Anh thương hại tôi? Hay phút chốc một kẻ như anh lại cảm thấy cần làm một điều gì đó để cứu vớt những người như tôi. Cái tâm đang trỗi dậy đấy à?
– Tôi cũng không giải thích được tại sao mình lại làm như thế? Có lẽ vì khi nhìn vào mắt em, tôi cảm nhận được chút gì đó thân thuộc.
– Tôi giống người yêu cũ của anh lắm à?
– Không. Em gái. Đứa em gái duy nhất của tôi.
Khi nhắc đến 2 từ “em gái” gương mặt gã dãn ra, trông gã hiền từ hơn, không còn nhận ra máu giang hồ của một thằng đại ca trên khuôn mặt ấy. Đôi mắt gã ánh lên chút ánh sáng, và dường như khoé mắt gã có chút nước. Nó chăm chú nhìn gã, bắt gặp ánh mắt của nó, gã gượng gạo cười:


– Em đang tìm gì trên mặt của tôi vậy?
Nó nhún vai, tự dưng nó thấy gã thân thuộc lạ kì, mọi nghi kị tan biến. Ánh mắt của gã dịu dàng quá đỗi, dẫu chỉ trong phút giây, nó cảm nhận được ẩn sâu sau lớp vỏ “anh chị”, bất cần đời này là một trái tim nồng nàn. Nó khẽ nói:
– Đêm nay anh có thể nghe tôi nói mọi chuyện được không? Tự dưng tôi thèm tâm sự với ai đó!
Gã bật cười:
– Tôi diễm phúc đấy chứ! Không khéo lại cho xuất bản hẳn một quyển sách “Lời đáy lòng của một con đĩ” ấy nhỉ?
– Tặng kèm thêm quyển “Lời trái tim của một con – đĩ – trả – tiền”.
Gã cười sặc sụa, nó cũng bật cười khanh khách, cả 2 như “nếm” được chút chua chát trong tiếng cười của nhau.
Nó đề nghị:
– Ra khỏi quán bar này đi anh. Kiếm nơi nào đấy yên tĩnh ấy! Ở đây đến nhức óc.
– Ok. Theo tôi.
Nó lách người ra khỏi quán bar đông đúc. Ra đến cửa đã thấy gã đứng chờ, nó tiến nhanh đến phía gã:
– Chúng ta đi đâu đây?
– Đến nơi em yêu cầu.
Dứt câu, gã quay lưng bước đi, nó cũng rảo bước theo. Nó tự cười mình, bỗng nhiên lại đòi tâm sự với một gã chỉ gặp 2 lần, không hiểu nổi chính mình đang nghĩ gì đây? Vốn lạnh lùng và lầm lì, chưa bao giờ nó nói điều gì với ai quá 3 câu, vậy mà giờ lại muốn nói thật nhiều với gã. Nó càng không hiểu nổi tại sao gã lại có vẻ tốt với nó? Một thằng đại ca như gã, cũng vốn lạnh lùng và tàn nhẫn không kém……
– Tới rồi đó!
Nó giật mình ngẩng lên… Bất ngờ…. Trước mắt nó là bãi cỏ rộng thênh thang, ánh trăng vàng soi bóng, nó bước tiếp đến phía trước, nhìn xuống phía dưới chân… Cả một thành phố sáng rực ánh đèn ở phía dưới. Nó thản thốt:
– Đẹp quá!
– Lần đầu đến đây tôi cũng kêu lên như em như thế!
– ………..
– Khi nào chán nản cuộc đời, khi thấy cô đơn xâm chiếm, tôi lại tìm đến đây! Bình yên, chỉ có gió và cây cỏ, thành phố xa hoa nằm lại dưới kia, cách biệt quá phải không em?
– Đâu cần phải ở đây, ngay khi hàng ngày hoà vào thế giới ấy, cũng đủ thấy mình chơi vơi.
– Bởi vì em không tập hoà vào nó, vì em lý tưởng quá.
– Còn anh? Anh cũng tự hất mình ra khỏi cái thành phố này.
– Nhưng tôi biết chấp nhận.
– Không chấp nhận cũng phải cố mà chấp nhận thôi! Vốn dĩ anh không có quyền lựa chọn.
– Em chấp nhận bằng cách đi sâu vào từng ngõ ngách, còn tôi, tôi thản nhiên bước tiếp con đường trước mặt. Em lại đầy rẫy ảo tưởng, cho đến một lúc nào đấy, ảo tưởng mất đi, sẽ chỉ còn cái chết. Sống trên đời, phải biết chấp nhận những gì mình đang có, cố kiếm tìm thứ khác, em sẽ bị chúng đẩy xuống vực.
– Bởi vì hiện tại tôi không có thứ gì cả, như anh đã nói đấy, ngay cả khi trên giường tôi cũng vô dụng, tôi cần phải ảo tưởng về cái gì đấy.
– Con người thường rất tham lam! Em có nhiều hơn em tưởng đấy!
-Một căn biệt thự? Một ông bố quyền cao chức trọng? Một cuộc sống xa hoa?….
– Em ngẩng đầu quá cao! Cuộc sống không hoàn hảo, em có tiền thiếu tình thương bố mẹ, kẻ hạnh phúc trong tình thương ấy nhưng lại thiếu tiền. Em đừng so sánh giữa được và mất quá nhiều, chúng sẽ huỷ hoại em!
Nó lặng im, khẽ ngồi xuống thảm cỏ, rồi ngước lên nhìn gã:
– Anh cũng ngồi xuống đi!
– …….
– Anh đã yêu bao giờ chưa?
– Yêu rất say, nhưng rốt cuộc vẫn không thoát khỏi sự so sánh như em, cô ấy bỏ tôi theo một tay giàu có.
– Anh hận cô ấy?
– Không.
– Vậy anh đau khổ lắm nhỉ?
– Càng không. Cô ấy đã đánh mất tình yêu – một thứ thiêng liêng. Còn tôi thì không, người đau khổ chính là cô ấy.
– Thế theo anh tình yêu là một thứ thiêng liêng à?
– Một phần, còn lại là chiếm hữu, đại đa số là mù quáng.
– Dẫn đến nghi ngờ, cuối cùng là giết chết tình yêu?
– Em có vẻ cay cú với nó quá đấy!
– Bố tôi yêu mẹ tôi tha thiết, nhưng ông lại nghi ngờ tôi không phải là cốt nhục của ông ấy, suốt bao nhiêu năm, ông dằn vặt mẹ tôi, ông thường trừng mắt nhìn tôi: Mẹ mày là một con đĩ. Đến khi không chịu đựng nổi nữa, mẹ tôi tự tử. Lúc ấy ông kịp nhìn tôi hối hận, ông ra sức bù đắp cho tôi khi mà đã từ lâu tôi không còn coi mình là con của ông ấy.
-…………
– Anh biết không? Cách đây 5 ngày, tức là trước khi tôi hành nghề. Bạn trai của tôi dẫn tôi đến nhà ra mắt bố của anh ấy, vừa nhìn thấy tôi mặt ổng biến sắc. Hôm sau đang thơ thẩn ở làng chơi X – địa bàn của anh đấy, bất ngờ bạn trai của tôi xuất hiện, anh ấy nhìn tôi bằng con mắt thù hằn hét lên: Đồ con đĩ. Kể từ lúc ấy tôi tự cho mình là một con đĩ thật sự, tôi đang nối nghiệp của mẹ.
Nói rồi nó ngửa mặt lên cười khanh khách, gã nhìn nó xót xa:
– Tại sao em lại đi dạo ở đấy?
– Từ khi mẹ mất, tôi có thói quen dạo quanh các làng chơi, nhìn cuộc sống của những con đĩ. Có một vài lần người ta lầm tôi là một con đĩ thật, chắc ba của anh ấy cũng vậy và có lẽ cũng là khách thường xuyên nên mới nhớ mặt tôi. Anh thấy có buồn cười không?
-Em sống vì em hay vì lời nói của người khác? Em xem trọng lời nói của mọi người nhiều quá!
-Anh cứ như một nhà tâm lý học vậy!
-Em là một bệnh nhân ngoan ngoãn.
-Anh tin chắc tôi sẽ nghe lời khuyên của anh?
-Em sẽ nghe lý trí và trái tim của em.
-Anh lại thêm nghiệp văn chương rồi đấy!
Cả hai cùng phá lên cười. Nó vuốt mái tóc quay lại nhìn vào mắt gã:
-Tôi giống em gái của anh lắm à?
Gã gật đầu.
-Anh có định kể cho tôi nghe về cô bé ấy không?
-Tự sát ở ranh giới giữa ảo tưởng và hạnh phúc. Hết ảo tưởng, chỉ còn lại nỗi chết. Với tôi, nó là một thiên thần.
-Tôi cũng sẽ là một thiên thần chứ?
-Trong tôi chỉ có duy nhất một thiên thần. Còn em…
Nó nhíu mày hỏi:
-Em thì sao?
Gã cuối sát lại gần mặt nó, nó cảm nhận được hơi thở của gã gần kề, ánh mắt gã dịu dàng nhìn nó, tha thiết và sâu thẳm. Nó run rẩy đón nhận nụ hôn của gã, trong phút giây, nó như tan chảy……
Nó nghe gã thì thầm:
-Nhìn kìa em, bình minh đang ló dạng!
Nó nhìn ra khoảng trời trước mặt. Mặt trời đang lên, huy hoàng trong ánh bình minh buổi sáng. Nó nghe tiếng hắn khẽ nói phía sau:
-Đã đến lúc thực hiện lời hứa của tôi. Tôi tin tôi đã có thể biến khỏi cuộc đời của em. Và có lẽ tôi đã… yêu em mất rồi!
Nó mỉm cười không quay lại, biết gã đã mất hút sau rặng cây:
-Em sẽ không đau khổ, vì em không đánh mất một thứ thiêng liêng, phải không anh?

bay_dieu_giup_ban_buoc_den_hanh_phuc[1]

Dòng tâm sự từ trái tim

Truyện tình yêu - Con không biết rằng, liệu khi mọi người đọc được những dòng tâm sự này của con thì con đang ở chân trời nào.

Nhưng dù nơi đâu, trong tận sâu thẳm trái tim con luôn hướng về mọi người, cầu chúc cho mọi người những điều tốt đẹp nhất vì một diều duy nhất thôi: con yêu mọi người!
Cầm quyển sổ khám bệnh và phim chụp x-quang trên tay ra khỏi bệnh viện, con thấy bầu trời như đang tối sầm lại, dòng người xung quanh con giờ đây chỉ còn lại là những ảo ảnh mờ nhạt. Nước mắt con cứ thế rơi, con khóc mà không một tiếng nấc, nó nghẹn đắng trong cổ họng làm con không thể òa lên thành lời. Nước mắt cứ rơi theo dòng suy nghĩ của con, lăn dài, lăn dài,…Những ngày tiếp theo sau đó con chỉ biết chìm trong ủ rũ và nước mắt, có những khi cơn đau lại tới khiến con không thể thở nổi , mấy đứa phòng con thấy con đau chúng chỉ chạy tới và xoa bóp cho con. Đứa nào cũng cố gặng hỏi con làm sao nhưng con không nói bởi con không muốn nhìn thấy sự thương hại trong đôi mắt của họ.
Giờ đây, khi ngắm nhìn lại những hình ảnh của mình trên Facebook, con bỗng thấy mình đang thật ngốc nghếch, những ngày qua con đang làm gì vậy chứ? Hình ảnh nhiệt tình, năng động của cô sinh viên tình nguyện, của cô ủy viên Liên chi Hội đâu rồi? Lẽ ra con phải trân trọng bản thân mình, trân trọng thời gian còn lại của con trong cuộc sống này chứ.
Mẹ! Mẹ có biết trong cái hôm con biết được cuộc sống của con chẳng còn là bao, người đầu tiên con đã nghĩ đến không phải ai khác, mà đó là mẹ. Tại sao mẹ là người có lỗi với con nhiều vậy mà trong lúc đó con lại nghĩ về mẹ nhiều nhất? Con sợ mẹ sẽ khóc, mẹ sẽ không chịu nổi mất, và mẹ sẽ dằn vặt bản thân mình nhiều. Sau bao nhiêu năm mẹ ra đi, con biết giờ quay lại mẹ muốn bù đắp cho con nhiều lắm, những gì mẹ đang làm cho một đứa con gái đã ngoài 20 mà chẳng khác gì một đứa con nít thì cũng đủ thấy mẹ muốn dành cho con những gì mà hơn 10 năm qua mẹ không làm được như thế nào.
Nhưng mẹ ơi, mẹ đừng buồn, đừng cảm thấy có lỗi với con, con không bao giờ trách mẹ đâu, con chỉ hối hận một điều rằng trước kia đã không hiểu cho mẹ, đã hận mẹ để rồi con phải mất đến vài tháng sau khi tha thứ cho mẹ mới có thể ôm mẹ khi ngồi sau xe máy. Nếu như con mở lòng hơn, không ích kỉ mà tha lỗi cho mẹ sớm hơn thì chắc giờ con không tiếc những quãng thời gian được bên cạnh mẹ như vậy.
Còn giờ đây, con chỉ muốn hàng ngày về nấu cơm ăn cùng mẹ, con biết mẹ một mình, lại bận rộn, suốt ngày ăn quán cho qua bữa nên chỉ khi nào con gái về mới được bữa cơm nhà. Con cũng muốn tối ngủ với mẹ để thỉnh thoảng đêm thức giấc mẹ lại kéo con vào lòng, bẹo má rồi gọi con với cái giọng ngọng của con nít “hái diệu, hái diệu”, ôi cảm giác thật ấm áp!
Nếu đối với mẹ là sự lo lắng thì khi nghĩ đến bố con có gì đó thấy có lỗi nhiều hơn bố ạ. Bao nhiêu năm gà trống nuôi con, bố đã vất vả biết nhường nào để chúng con được như ngày hôm nay, con biết bố hi vọng vào chúng con nhiều lắm. Giờ bố cũng có gia đình mới, có hạnh phúc mới và hơn hết là có em Huyền nữa, hàng ngày như liều thuốc tinh thần bên cạnh bố khi chúng con đi học xa. Vậy mà có thời gian khi con còn ở nhà, nhìn thấy bố âu yếm bé Huyền và vui vẻ bên gia đình mới, con lại tủi thân, thầm trách bố không quan tâm đến con. Nhưng con nào đâu hiểu cho bố khi đứng giữa bao nhiêu mối lo toan cho gia đình, trong khi đó con đã lớn mà lại có những suy nghĩ ích kỉ vậy.
Sau thời gian bố thoát khỏi cơn nguy kịch của lần tai biến mạch máu não con càng thương và sự mất bố nhiều hơn, con chỉ ước mong sao mau chóng ra trường để hàng tháng mua thuốc định kì cho bố. Nhưng giờ đây… con chỉ biết xin lỗi bố, con chẳng thể làm gì được ngoài việc dành thời gian còn lại thường xuyên về thăm bố như bố mong muốn được thấy gia đình, con cái sum họp.
Bố à! Một điều nữa, con muốn xin bố, xin bố tha thứ cho mẹ, bố mẹ có rất nhiều sự hiểu lầm nhưng đều không cho nhau cơ hội giải thích. Có những lần bố gọi điện lên cho con, nói những lời lẽ khiến con đau lòng biết bao khi biết con qua lại với mẹ, rồi bố gợi lại quá khứ đau khổ để con nhớ mà hận ai đã làm cho cảnh nhà tan cửa nát thế này.
Con đã khóc, đã khóc rất nhiều, con đã nghĩ đến cái chết để khỏi bị áp lực từ hai bức tường bố mẹ thế này, và lúc đó có thể hai người sẽ tha thứ cho nhau thì sao. Con đã nghĩ như vậy đấy bố ạ, và đó cũng là điều cuối cùng con có thể xin bố, cuộc sống người ta chẳng bao nhiêu hãy mở lòng tha thứ đi bố! Con cũng đã rất hận mẹ, hận mẹ vô cùng, hận mẹ ra đi mang theo cả tuổi thơ hồn nhiên, ngây thơ của con để lại đó là những lời trêu chọc, mỉa mai của bạn bè và những thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần.
Nhưng dù sao đó cũng là mẹ con, con không thể suốt đời căm hận mẹ, khi mở lòng với mẹ, con cũng hiểu mẹ hơn, hiểu cho những nỗi khổ tâm của mẹ năm đó và con tin bố cũng vậy. Mẹ không vô tâm như bố nghĩ đâu, ngày bố nguy kịch trên viện, trên chuyến xe bus từ nhà lên viện thăm bố, mẹ đã phóng xe máy đuổi theo bus trong nước mắt để đưa con 500 nghìn sau khi nhận đượng dòng tin của con “Bệnh viện báo bố đang nguy kịch mẹ à, con đang lên viện”. Con mong bố hãy một lần lắng nghe và mở lòng tha thứ cho mẹ, cho dù giờ hai người không thể quay lại được với nhau nhưng hãy coi nhau như một người bạn được không ạ?
“Anh trai của em!” có lẽ bốn chữ này em chưa bao giờ nói với anh dù chỉ là nhắn tin. Đôi lúc em cũng tự hỏi tại sao anh em mình lại có khoảng cách như vậy? Em tưởng gia đình mình như vậy anh phải thương em, quan tâm em nhiều hơn chứ, nhưng sao lại ngược lại. Trước đây, em đã nghĩ chắc do anh khô khan không biết thể hiện tình cảm, nhưng càng ngày em thấy anh em mình càng xa cách hơn. Anh luôn bắt em phải bước theo con đường anh vẽ ra mà không quan tâm em có thích hay không, em đã cố để có thể bước đi nhưng khi em vấp ngã anh lại trách mắng em, anh nói em bất tài, vô dụng. Chưa bao giờ anh coi em như một đứa em gái, anh bắt em phải mạnh mẽ, phải như anh, và anh không cho em yếu đuối hay khóc lóc mỗi khi mệt mỏi, chính cái trường kĩ thuật em đang cố theo học này cũng là quyết định của anh.
Anh luôn là người xuất sắc trên con đường anh bắt em đi cùng và em thì lúc nào cũng phải rượt đuổi anh, có những khi em đã nghĩ mình phải thành công theo con đường khác để chứng tỏ em không thua kém anh nhưng tới giờ chắc em không thể làm được rồi. Anh à, từ khi anh ra trường, em càng thấy tình cảm anh em mình xa dần hơn, có khi cả năm đến một tin nhắn hỏi thăm nhau cũng không có, em có nhắn tin, hỏi han anh gì thì chỉ nhận được câu mắng cụt ngủn “hỏi làm gì, lắm chuyện”. Chưa bao giờ em tự nhiên khi nói chuyện với anh vì anh khắt khe với em, ngay cả những việc em làm anh đều coi là vô nghĩa. Chẳng hiểu sao trước mặt anhem luôn chọn cách im lặng trong khi bản chất em chẳng phải vậy, em là một cô MC dám đứng trước bao nhiều người mà vẫn tự nhiên cơ mà, em là cô tình nguyện nhiệt tình, năng động cơ mà.
Anh có biết là em trách anh nhiều lắm không, em luôn hiểu cho những nỗi khổ tâm của anh, hiểu cho những gì một thằng con trai đến tuổi trưởng thành sống trong hoàn cảnh gia đình như vậy. Nhưng những gì anh làm với bố em thật sự thấy thất vọng, dẫu biết rằng bố con không hợp nhau nhưng anh cũng phải thông cảm cho bố chứ, bố bệnh tật như vậy mà anh lỡ nhìn bố phải đi bưng bê thuê cho cháu mình trong khi nuôi con thành đạt đến như này sao. Còn mẹ nữa, từ hôm anh nói anh từ mẹ là anh từ luôn sao, anh có biết mẹ cũng khổ tâm lắm không? Có thể chúng ta không được sinh ra trong mộtgia đình bình thường như bao gia đình khác nhưng hãy cố gắng tạo nên một cuộc sống sau này tốt đẹp hơn, bố mẹ đã như vậy thì chúng ta phải cố hàn gắn chứ? Sao anh lại phó mặc, buông xuôi như vậy? Em biết, những biến cố, những rối ren trong gia đình này đang kìm hãm dần tình cảm trong anh, nhưng anh đừng như vậy, đừng cố lao vào công việc để chai lì đi cảm xúc của bản thân.
Hãy cứ mở lòng đón nhận một tình yêu và hạnh phúc với người con gái mà anh yêu thương, đừng suy nghĩ gì nhiều về hoàn cảnh bản thân để rồi đánh rơi hạnh phúc của chính mình. Lời cuối với anh em chỉ mong sao một ngày nào đó được là em gái của anh thực sự theo nghĩa của nó, được anh chiều chuộng, đưa đi mua sắm, ăn uống,…nhưng hãy nhanh lên anh nhé.
Con không biết giờ có là quá vội vàng cho những dự định kia không nhưng con sẽ cố gắng, cố gắng để có ngày con, bố, mẹ, anh và gia đình hai bên sẽ được cùng ăn bữa cơm gia đình trong bầu không khí vui vẻ, sum vầy.
Đúng thật, khi người ta bị giới hạn thời gian để hoàn thành công việc nào đó thì họ mới khẩn trương thực hiện. Bỗng dưng mình cảm thấy còn nhiều dự định dang dở mà chưa có thể làm trước đây quá, nghĩ lại cảm thấy nuối tiếc bao nhiêu, không biết liệu mình có kịp làm hay lại tiếp tục để nó dang dở?
Yêu? Mình đã có cảm giác thực sự yêu và nhớ một người nào chưa? Hình như là chưa, mà cũng có! Hay chính bản thân mình trước kia đã không dám sống thật với cảm xúc của mình. Ừ, chính mình đã trốn tránh, trốn tránh cái tình cảm gọi là yêu.Mình sợ, sợ không tìm được người hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của mình. Mình không tin vào hạnh phúc gia đình khi trong đầu luôn bị ảnh hưởng bởi kí ức về gia đình trước đây.
Và cứ thế, trái tim mình đóng chặt, dù thích ai hay ai yêu mình cũng không dám đón nhận tình cảm của họ. Nếu mình mở lòng và suy nghĩ đơn giản hơn chắc có lẽ mình cũng như bao nhiêu cô gái khác, đang hạnh phúc với cái hương vị ngọt ngào của mình yêu mà chẳng thấy hối tiếc khi đã muộn màng. Giờ đây, mình biết thật ích kỉ nếu trái tim mình đón nhận tình cảm của ai đó nhưng dù chỉ là khoảnh khắc mình cũng muốn sống thật với lòng mình: yêu khi còn có thể!
Và giờ đây, tôi sẽ vui vẻ thực hiện nốt những gì mà cuộc sống đang cho tôi cơ hội để làm, tôi sẽ yêu thương, trân trọng những người thân cho đến khi tôi xa họ mãi mãi. Tôi sẽ yêu bản thân hơn, làm những gì mình thích, sống hết mình cho những công việc mà tôi đang làm, vẫn là một cô tình nguyện nhiệt tình, một cô ủy viên năng động và một cô MC tự tin. Tôi sẽ mang tình yêu đến với mọi người bằng chính nụ cười của tôi, và hãy nhớ nụ cười của tôi để luôn cảm thấy hạnh phúc mỗi khi nghĩ đến!
Đến với cuộc thi, tôi rất mong có thể gửi đến những người thân bên tôi những lời tâm sự chân thành nhất. Mong mọi người có thể gìn giữ và trân trọng, trao cho nhau bằng tình cảm chân thành nhất khi còn được sống cùng nhau. Những bộn bề, rối ren của gia đình và cuộc sống đã làm cho tình cảm của mỗi người xa dần nhau, yêu thương trở thành thù hận, tình thân trở lên nhạt nhòa. Tôi biết trong họ vẫn còn tình thương dành cho nhau, chỉ là nó bị dồn nén bởi những hoàn cảnh éo le mà thôi, mong họ có thể nhận ra trước khi qúa muộn. Lời nhắn nhủ cuối cùng với những người thân yêu của tôi “Hãy yêu khi còn có thể”!
Nguồn: blogviet.com.vn

Truyện tình yêu – Tạm biệt nhé tình yêu của tôi!

Tôi sẽ nhớ mãi về em – người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả.

Tôi gặp lại em rất tình cờ nhưng cũng có thể coi là duyên phận chăng? Giữa lòng Thủ đô nhộn nhịp và tấp nập này tôi đã gặp em – người con gái Sài Gòn nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng vô cùng đáng yêu. Gặp lại em sau bao nhiêu tháng ngày xa cách, câu đầu tiên em hỏi tôi:

- “Em có thể xin anh một ngày yêu em không?”

- “Nghĩa… nghĩa là sao?”  - Tôi ngạc nhiên, tròn mắt nhìn em và hỏi em.

- “Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Ngốc ạ!” – Em nói.

- Tôi đáp bằng giọng thản nhiên: “Em cứ đùa hoài!”

- “Em không biết nói đùa bao giờ” – vẻ mặt em rất nghiêm nghị.

Đó là những lời đầu tiên khi tôi gặp em. Hà Nội một ngày cuối năm rét đậm và đẹp… Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ… là về người con gái bên cạnh tôi đây!

- “Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé!” – Em thản nhiên hỏi tôi.

- Tôi đáp lại bằng giọng miễn cưỡng: “Ừ ừ…!!”

“Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu… phải thích thú cơ” – Em nũng nịu.

- “Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy!” - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và… hạnh phúc.

Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá! Một cô bé Sài Gòn với cái giọng nhẹ nhàng hơi pha trộn Hà Nội, nhõng nhẽo và vô cùng dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu được thôi.

Tôi nhớ cô ấy đã nói với tôi là ngày kia cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì vào ngày cuối cùng khi hai người chia tay nhỉ? Dù chỉ là một vở kịch nhưng tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất…

Sáng hôm sau… Reng! Reng! Reng! – Tiếng điện thoại reo lên. Ở bên kia đầu giây, một cô gái có giọng nói nhẹ nhàng vang lên:

- “Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé!”

- Tôi đáp lại trong cơn ngái ngủ: “Vâng vâng, anh biết rồi ạ…”

Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà “nàng người yêu bé nhỏ” đã giận dỗi thế rồi kia đấy…

Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi vội đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Vì em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa nhưng lúc nào trông thấy tôi mặc áo sơ mi em cũng reo lên khe khẽ tỏ vẻ rất thích thú… Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà lòng rất đỗi hạnh phúc. Bầu trời trong xanh làm nền cho những đám mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải…

Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động…

Nhưng không, nàng nhăn mặt… Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, “Anh lại bê bối thế này nữa à?”, nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và… chải tóc cho tôi. Thề có trời cao là lúc đó tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt nhìn em. Vì… tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi…

Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo: “Thế mới là anh – người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón”. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được nữa…

Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời  cuối mùa đông hơi se lạnh nhưng đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt, đạp gà như em mong muốn. Em ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ… Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan xua đi hơi lạnh của mùa đông… Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi:

- “Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?”

Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế… Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báochí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.

Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động… Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất. Bất thình lình có một tiếng quát lớn làm tôi giật mình:

- “Anh kia, ai cho chụp hình tôi vậy hả?” - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.

- “Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.” – Tôi đáp rất thản nhiên.

- “Bé nào mà bé? Tui…tui… lớn rồi đó (rõ ràng em vẫn đang mặc áo dài mà). Anh chụp hình là phải xin phép nghe không!”

- “Ơ…, ơ… anh xin lỗi…..” – Tôi đáp.

- Cô bé nhí nhảnh nhìn tôi cười và nói: “Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì… cứ chụp đi. Thoải mái, miễn là phải dắt đi ăn chè!”

Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm… để có tiền đưa tụi em đi ăn chè.

Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết làm thế nào được khi ta vẫn là hai con người ở quá xa lạ… Tạm biệt Sài Gòn! Tạm biệt em, em nhé!

Sân bay Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức lại cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý gì đến xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn Sài Gòn lần cuối… Bất chợt nhìn thấy em, tôi lung túng!

Em vội nói: “Ai cho anh đi mà không nói với tôi một tiếng?”

- Tôi không đáp mà vội hỏi: “Sao em biết?”

- Em đáp và vội nhét vào tay tôi một tờ giấy: “Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết… Cầm lấy này! Thôi, tạm biệt anh nhé!”

Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt…. “Ngọc Châu 090…….. / SG nhớ HN…”

Đang theo đuổi dòng suy nghĩ của quá khứ, bất giác em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi:

- “Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không?”

- Tôi đáp cụt ngủn: “Một tháng!”

 - “Vì sao lâu thế?” – Em vội hỏi

- “Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không…??”

“Ngốc lắm đấy nhé…” – Em trách tôi bằng giọng nhẹ nhàng.

- Tôi vội vàng thanh minh: “Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?”

 - “Ừ, tốt lắm….”

Tạm biệt nhé tình yêu của tôi! - 1

Tôi sẽ nhớ mãi về em – người con gái tôi yêu! (Ảnh minh họa)

Đột nhiên em khóc!!! Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề… Em nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ….

“Vì sao thế….” - tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời…

Trời đông lạnh lắm!!!

Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn để lại, em đã ra đi… Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn “Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé“… rồi lại “Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi”…

Em làm tôi đau tim quá!

Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau…

Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu sinh ra có dành để cho nhau không? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, vội đến rồi cũng vội ra đi…

Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau…

Bíp bíp, có tin nhắn của em!

Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu: “Anh hãy quên em đi!”

Làm sao tôi quên được? Không cần suy nghĩ và đã không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro… Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ… Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi…

Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức… Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ…

Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy… Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi… ngỡ ngàng nhìn tôi và nói…

- “Anh đi đi!!”

- Tôi hỏi ân cần: “Sao thế em?”

- Em đáo trong đau khổ: “Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?”

- “Anh chỉ muốn biết vì sao thôi… em hãy giải thích cho anh hiểu….” - Tôi nói trong tiếng nấc.

- Em cười nhạt và đáp: “Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả…”

Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa…

Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên “Anh về đi, người yêu tôi đây”!

Thôi, thế là… hết!!!

Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ… Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay…

Thật là một thằng ngốc như em vẫn mắng ấy. Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc…

Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi…

Tôi trở về Hà Nội trong nỗi đau đớn và thất vọng. Nhưng rồi tôi nhận được một cuộc điện thoại:

- Alô!

- Chào anh, tôi là… một người lạ - giọng con trai miền Nam

- Anh là ai??

- Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?

- Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.

- Em gái tôi tên… Ngọc Châu.

Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy… Nhưng không kịp nữa rồi. Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em…

 “Ngày tháng năm….
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số điện thoại cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ?

Ngày tháng năm….
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không?

Ngày tháng năm….
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?

Ngày tháng năm….
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy… Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại… yêu anh trong một ngày, thế thôi… Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi…

Tất cả chỉ vì… một căn bệnh không thể chữa khỏi…

Ngày tháng năm…
Anh đến tìm! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết… Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên “Người yêu tôi đây!”.

Cả một đời, em chỉ yêu có một người là anh thôi….”

Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó… Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ…

Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.

Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất…

Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời…

Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy. Tất cả như một định mệnh, định mệnh không cho chúng ta bên nhau… cũng bởi vì tôi quá nhút nhát không dám nói lời yêu với em để giờ đây chỉ còn mình tôi với chiếc khăn mau tro buồn. Thật buồn!

Tôi sẽ nhớ mãi về em-người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả, về sự nhút nhát của tôi. Tạm biệt… tạm biệt em nhé – người con gái dễ thương!

Truyện tình yêu-Điều ngọt ngào nhất trong tình yêu

Truyện tình yêu-Ai nhìn họ, biết đến họ đều với sự ngưỡng mộ sao tình yêu đầu lại lâu bền đến thế.

Anh và cô gặp nhau rồi yêu nhau từ năm cuối ở trường trung học. Ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã thích ánh mắt ngây ngô và tinh nghịch của cô.

Anh là một chàng trai có tính hài hước và dễ gần, chính vì vậy anh và cô đã nhanh chóng trở thành bạn thân rồi họ yêu nhau từ lúc nào không biết nữa. Nhưng có lẽ dấu ấn cho họ là cuối mùa thu năm thứ 2 trung học, anh đã nói anh yêu cô thật nhiều. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đó cũng là chuyện thường bởi tình yêu lần đầu đến với cô làm cô cảm thấy bối rối và ngượng ngùng.

Cô – một cô gái với đôi mắt to tròn tỏa sáng như ánh sáng mùa thu mang lại. Nhìn cô, người khác có thể nhận thấy ngay sự thông minh, khéo léo trong xã giao và đặc biệt có một chút gì đó mạnh mẽ mà nhiều bạn trai phải ao ước. Cô có những mơ ước từ nhỏ và cô đang dần hoàn thành nó, chỉ có một điều không nằm trong dự định của cô đó là cô đã yêu anh. Tình yêu đến thật nhanh chóng làm cho con người ta không nhận ra mình đang yêu, và cô cũng vậy, chỉ biết rằng khi xa anh, khi lâu lâu không thấy giọng nói của anh là cô lại thấy buồn buồn, nhớ nhớ…

Tình yêu của họ cứ thế mà lớn dần trong trường trung học, anh rất chiều cô và cô cũng biết điều đó. Chính vì vậy giữa họ chẳng bao giờ xảy ra chuyện cãi vã nào to tát cả.

Sắp hết năm cuối trung học, anh chọn cho mình một trường đại học kĩ thuật để thi vào, và tất nhiên là người miền bắc anh sẽ chọn một trường kĩ thuật ở Hà Nội… Anh nghĩ vậy, anh hỏi cô sẽ chọn thi trường nào? Và thật bất ngờ khi cô nói cô sẽ thi một trường kinh tế ở khu vực miền trung, và trường đó ở tận trong Đà Nẵng. Anh buồn ra mặt nhưng vẫn thói quen chiều chuộng nên anh giữ lại tâm trạng và chúc cô thi tốt. Còn cô, vẫn vẻ mạnh mẽ và tươi cười “Thế nhé, anh ở miền bắc, em miền trung… thử xem ai giữ được tình yêu này nhé”. Cô suy nghĩ đơn giản khi chọn trường “con gái nên học kinh tế”, bố mẹ cũng hỏi cô sao không thi một trường kinh tế ở Hà Nội mà lại vào hẳn miền trung như vậy? Cô chỉ nhoẻn miệng rồi cười phá lên “tại vì con muốn bay bổng và xem xa bố mẹ con có tự lo được cuộc sống cho mình không, con trưởng thành rồi mà”… Và thế là họ thi đậu, cả hai sẽ đi học đại học ở hai vùng xa nhau lắm.

Trước ngày đi nhập học, anh và cô nói chuyện thật nhiều, lần đầu tiên họ nắm tay, lần đầu họ trao nhau nụ hôn ngượng ngùng. Anh nói anh sẽ đợi, anh yêu cô thật nhiều… còn cô chỉ khẽ gật đầu, cô không muốn nói những câu tình cảm cho người khác nghe, và anh cũng không phải ngoại lệ. Có chăng cô chỉ nói những câu ấy với anh, và chỉ trong những tin nhắn, trong những bức thư…Chính vì vậy đã nhiều lần anh thất vọng, anh buồn vì cô không đáp lại một câu nói yêu thương nào cả. Nhưng anh biết cô yêu anh rất nhiều, vì vậy anh tự động viên mình “không nói cũng không sao, miễn là em yêu mình là đủ“…

Trong suốt thời gian học đại học, họ gọi điện, nhắn tin cho nhau… gặp nhau trong những ngày lễ mà cả hai đều về quê. Đến sinh nhật cô, sinh nhật anh, noel, valentine… cũng chỉ là những tin nhắn yêu thương và những món quà gửi qua bưu điện. Nhưng chính vì đơn giản như thế, ngọt ngào như thế mà tình yêu trong sáng của họ bền lâu. Cả cô và anh không cho phép mình có thêm một mối quan hệ phức tạp nào khác, họ chỉ biết cố gắng học để ra trường và được gần nhau. Ai nhìn họ, biết đến họ đều với sự ngưỡng mộ… sao tình yêu đầu lại lâu bền đến thế.

Điều ngọt ngào nhất trong tình yêu - 1

Nước mắt cô cứ rơi rơi theo từng phút hối hận (Ảnh minh họa)

Rồi một ngày đầu năm thứ 4 đại học, anh bất ngờ xuất hiện ở cổng trường ĐH của cô, anh ôm cô một cái làm cô ngượng ngùng với đám bạn và phải đẩy mạnh anh ra. Cô mừng lắm, nhưng ngạc nhiên vì sao anh lại vào thăm mình trong khi việc học của anh còn bộn bề ở Hà Nội. Cả đêm hôm đó họ nói chuyện thật nhiều… và tất nhiên anh vẫn luôn nói anh yêu cô. Anh nói anh sắp phải đi xa, là đi du học bên Úc để hoàn thành mong muốn của cha mẹ. Anh sẽ đi 1 năm, anh dặn dò cô thật nhiều, cô chỉ ôm anh và khóc. Lần đầu tiên trong đời cô khóc vì một người con trai, và cũng là lần đầu tiên cô nói với anh “Em sẽ đợi anh”. Cô bắt anh hứa, tối nào anh cũng phải hát ru cô ngủ, mỗi ngày một bài, một điệu khác nhau. Anh cũng ra một điều kiện với cô, mỗi tối anh gọi cho cô, cô chỉ làm một việc là nhấc máy và nghe, không được hỏi, không được bắt anh nói thêm gì ngoài việc hát cho cô. Cô đồng ý.

Vài ngày sau đó, cô nhận được điện thoại của anh, anh nói anh đang ở Úc rồi và anh sẽ thực hiện lời hứa. Tối hôm đó anh hát ru cô bằng bản tình ca mà Quang Dũng vẫn hát. Bài hát quen thuộc thế mà sao cô nghe hôm nay thấy lạ và hay đến thế, và vậy nên cô ngủ lúc nào không biết nữa. Rồi những ngày sau đó anh cứ ru cô ngủ mỗi tối, và không quên nói một câu anh yêu em khi kết thúc. Ở đầu dây bên này cô cũng giữ lời hứa với anh sẽ không hỏi han gì khi anh gọi điện thoại, và chỉ nói, chỉ hỏi anh qua chát yahoo, nhắn tin…

Khoảng 3 tháng sau ngày anh đi, cô nhận luận văn tốt nghiệp. Đối với một sinh viên ưu tú như cô thì làm luận văn tốt nghiệp chỉ mất 2/3 thời gian cho phép vì vậy cô có nhiều thời gian hơn, cô muốn về thăm bố mẹ anh… Nhưng khi cô đến, cổng nhà anh nhiều lá vàng rụng, hai cánh cổng đã sét rỉ, cái khóa cũng rỉ như không có ai lau chùi đến chúng, cô hoang mang… Đi hỏi hàng xóm xung quang chỉ thấy họ nói cách đây 4 tháng cả gia đình họ xảy ra chuyện gì không biết nữa nhưng họ đã chuyển nhà từ ngày ấy.

Cô càng lo lắng và không hiểu sao anh không nói với mình… Tối đó, cô đã hỏi anh lí do sao có chuyện như vậy mà anh không nói với cô… anh không trả lời mà chỉ cúp máy một cái “Phụp”… Cô giận lắm, cô bực, cô nóng tính. Tối hôm sau cô lại hỏi “Hay anh chán em rồi?” cũng không gì khác ngoài tiếng “phụp”…rồi những ngày sau đó cũng vậy. Anh tắt máy nhanh đến nỗi câu nói của cô“chúng mình chia tay nhé”… anh cũng không thèm trả lời. Cô thực sự quá bức xúc, quá bực và không hiểu sao anh lại bỏ cô với bao hứa hẹn như vậy, dù tối nào anh cũng vẫn hát ru cô ngủ, vẫn giọng anh trầm trầm hát nhưng không bao giờ trả lời cô, chắc anh đang thực hiện lời hứa “cô không được hỏi gì khi anh gọi điện hát ru cho cô ngủ”. Nhưng không chấp nhận mãi thế được, cô phải tìm bố mẹ của anh để nói với họ cho anh một trận vì dám làm cô bực, với lại cô cũng muốn gặp họ, hỏi han họ vì đã lâu lắm cô không thăm họ rồi. Cô trở về quê và hỏi công an địa phương nơi gia đình anh đã sống ngày trước, họ nói cho cô biết gia đình anh đã chuyển vào Đà Nẵng ( Số nhà…,đường…). Cô ngạc nhiên và lại vui vui, hóa ra nhà anh chuyển vào chỗ mình học, sao mà anh giấu kín thế, chắc làm mình ngạc nhiên đây! Nhưng dù sao việc quan trọng nhất là cô sẽ đến thăm họ sớm nhất. Tối đó cô không hỏi anh gì hết…

Cô trở lại Đà Nẵng vào một chiều trời không nắng, âm u, và cũng là ngày thứ 100 mà anh đi Úc. Cái cổng nhà mới của anh trang trí thật lạ, một cái vòm có thiết kế kiểu Hàn Quốc, xung quanh có dây leo… Cô bước hồ hởi qua cánh cổng, là mẹ anh.. nhưng sao mẹ gầy đi nhiều thế, ánh mắt nhạt nhòa. Cô bước nhanh vào nhà anh, chiếu thẳng vào mắt cô là tấm ảnh to của anh, xung quanh là khói hương nghi ngút. Mọi chuyện đến với cô quá bất ngờ, tay cô rã rời, cô đánh rơi cả đồ biếu mà cô đã chuẩn bị trước khi đến đây. Cô như chết lặng, cô òa khóc, chưa bao giờ cô khóc nhiều đến thế, dường như cô đã hiểu được một chuyện gì đó. Cô lịm đi lúc nào không biết. Tỉnh dậy, mẹ anh đang ngồi bên…

- Cháu tỉnh rồi à, thằng Thuận nhà bác chắc sẽ làm cháu buồn lắm. Nó bị ung thư giai đoạn cuối và đã mất cách đây 3 tháng. Trước khi nó ra đi, tâm nguyện lớn nhất của nó là mọi người đừng nói cho cháu biết, nó sợ cháu buồn. Nó muốn được yên nghỉ ở nghĩa trang gần trường đại học của cháu, vì vậy cả gia đình bác đã chuyển vào đây để chăm chút mộ phần cho nó. Nó yêu cháu nhiều lắm, trước đó nó đã hát suốt cả tuần để thu âm gần 200 bài hát rồi thuê 1 hãng truyền thông mỗi tối gọi điện cho cháu bằng số điện thoại bên Úc và phát từng bài hát đó.

… Bây giờ cô đã hiểu tất cả, vì cô, anh vì cô mà đã làm mọi thứ, động viên cô suốt thời gian ấy. Sẽ khổ đau hơn nếu cô biết chuyện này muộn hơn nữa, nhưng giờ đây cô cảm thấy nuối tiếc, buồn sâu lắng. Vì sao cô không dành thời gian cho anh nhiều hơn, vì sao cô phải đi xa để chứng tỏ sự mạnh mẽ của mình… Có phải cô có một chút gì bất cần. Ôi mọi thứ đang loạn lên trong đầu cô, nước mắt cô cứ rơi rơi theo từng phút hối hận…

Cô chưa bao giờ nói “Em yêu anh“!

P/s: Hãy yêu thật lòng và hết mình khi ta còn nhau.

[18+] Đau khổ khi người yêu nghiện truyện sex

Truyện ngắn-Từ ngày anh nghiện đọc truyện sex, anh cũng bỏ bê cả chuyện “yêu” với tôi.

Tôi và anh sống thử được hơn một năm. Trong suốt sáu tháng đầu, chúng tôi gặp phải một vài vấn đề trong khi “yêu” nhưng sau đó mọi thứ cũng dần đi vào quỹ đạo của nó. Thế nhưng giờ đây anh ấy bỗng thay đổi “sở thích” của mình khiến tôi cảm giác rất buồn và thất vọng. Từ một người đàn ông rất đỗi bình thường, anh bỗng “nghiền” đọc những câu chuyện khiêu dâm trên các trang mạng xã hội và diễn đàn.

Vô tình, tôi đã nhìn thấy nội dung trên một trang web đen anh ấy đang đọc, tôi vô cùng tức giận và có cảm giác như mình đang bị phản bội vậy!

Trên diễn đàn đó có rất nhiều hình ảnh và cách thức để mọi người có thể liên lạc với nhau, thú vị hơn khi họ còn có thể sắp xếp lịch hẹn, nhận và gửi tin nhắn cho nhau một cách dễ dàng.

Để xác minh về những gì đang diễn ra, tôi cố tình lập một tài khoản ảo trên diễn đàn kết bạn đó và gửi một vài tin nhắn gợi tình cho anh. Và tôi đã thở phào nhẹ nhõm khi không thấy anh hồi âm.

Sau đó tôi đã thú nhận việc mình làm với anh ấy và chúng tôi đã có cuộc nói chuyện thẳng thắn với nhau.

Trong suốt những ngày tiếp theo, tôi nuôi hy vọng rằng, anh ấy sẽ tránh xa những trang web đen, hay những diễn đàn giao lưu kết bạn trên mạng trong thời gian tới. Nhưng không, anh ấy không nói lời nào và vẫn tiếp tục tham gia vào nó hàng ngày. Thậm chí đôi khi anh còn công khai vào trang web đó khi tôi đang ngồi cùng phòng hay liền kề bên anh ấy. Tôi cảm thấy thật khó có thể chấp nhận điều ấy, đặc biệt khi chúng tôi “yêu” mà anh không có chút hứng thú nào.

Anh suốt ngày “quấn” lấy các diễn đàn đó và không hề quan tâm hay để ý gì đến sự có mặt của tôi. Tôi thực sự cảm thấy thất vọng và buồn chán.

Tôi yêu anh nhưng tôi nghĩ mình đang mất dần anh ấy. Trước kia, chúng tôi đã cùng nhau vẽ nên một cuộc sống lâu dài và hạnh phúc bên nhau… nhưng giờ đây, tôi không còn đủ niềm tin để có thể nghĩ đến chuyện xa hơn với anh nữa.

Đau khổ khi người yêu nghiện truyện sex - 1

Anh suốt ngày “quấn” lấy các diễn đàn đó và không hề quan tâm hay để ý gì đến sự có mặt của tôi (Ảnh minh họa)

Trả lời:

Đầu tiên, chúng tôi muốn gửi lời chia buồn với tình thế éo le đang gây áp lực cho tình yêu của bạn. Điều bạn cần làm là có một cuộc nói chuyện thẳng thắn, hãy cho đối phương biết những gì bạn đang suy nghĩ như nỗi bất an, cảm giác không có được tình yêu, và những mong muốn của mình… điều này sẽ giúp bạn nắm bắt được tâm lý và biết đâu lại tìm ra được nguyên nhân hành động của người yêu.

Qua lời bạn nói thì cả hai đã sống chung cùng nhau được khoảng một năm. Chúng tôi nghĩ bạn cần phải có những “thoả hiệp” trước với anh ta. Ví dụ nếu anh ta không thể từ bỏ chúng, thì bạn sẽ đưa ra lịch trình anh ta được phép lên các trang diễn đàn từ một đến hai lần trong một tuần.

Hay một sự lựa chọn khác, nếu bạn không muốn anh ta xem bất cứ loại hình sách báo, truyện liên quan tới “khiêu dâm” thì hãy đề nghị tịch thu toàn bộ đồ công nghệ của anh ta. Mong rằng biện pháp này sẽ giúp anh ta cai dần dần cơn nghiện truyện “khiêu dâm”.

Một vài nghiên cứu thú vị gần đây chỉ ra rằng những người đàn ông thường xuyên tiếp xúc với truyện khiêu dâm thì họ sẽ có nguy cơ khá cao về rối loạn trong quan hệ tình dục, nghĩa là họ sẽ lãnh cảm với chuyện “yêu”.

Chỉ có bạn mới có thể đưa ra quyết định có nên rời bỏ anh ấy hay không. Về lâu, bạn hãy suy nghĩ chín chắn và đưa ra những quyết định sáng suốt để tránh tình trạng này kéo dài.

Chúc bạn may mắn!

[Truyện tình yêu] Tết này anh không về nhà

Truyện ngắn-Thương em một mình phải trông con nhỏ, một mình sắm Tết. Em ở nhà cố gắng làm tốt nghĩa vụ thay anh.

Đọc bức thư chồng gửi, mặt chị tôi buồn thiu: “Tết này anh trực ở đảo xa, thương con và các em nhiều lắm! Thương em một mình phải trông con nhỏ, một mình sắm Tết, một mình đối nội đối ngoại. Anh biết em vất vả nhưng vì công việc, vì nhiệm vụ được giao nên anh phải hoàn thành. Em ở nhà cố gắng làm tốt nghĩa vụ thay anh. Ra Tết anh về. Anh gửi gió, nhờ sóng biển xô nỗi nhớ vô vàn đến em!”

Chị tôi lấy chồng là bộ đội hải quân. Hai anh chị yêu nhau nhiều lắm, nhưng chẳng mấy khi anh được về nhà vì công việc bận rộn. Chị tôi một mình chăm sóc con nhỏ, chăm lo việc gia đình. Thương chị, bố mẹ tôi bảo chị đem con về nhà ở nhưng chị không nghe. Chị bảo nhà phải có hơi người để khi chồng chị về thấy nhà cửa ấm cúng, gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ.

Tháng trước, chồng chị tôi có gọi điện về thông báo Tết sẽ được về nhà. Cả nhà tôi vui lắm, đặc biệt là chị. Đã ba tháng nay chị không được gặp chồng, nghe tin anh về ăn Tết, chị phấn khởi trẻ ra mấy tuổi. Chị rủ tôi đi mua sắm quần áo, sắm đồ Tết với chị bởi hiếm khi anh về nhà nên chị cũng phải diện cho mình một chút.

Vậy mà chỉ còn khoảng một tuần nữa là đến Tết, anh lại biên thư phải làm nhiệm vụ không thể về. Lấy chồng bộ đội vẫn thiệt thòi là thế, tôi biết chị buồn lắm, thẫn thờ một lúc, chị lấy lại vẻ mặt: “Dì ở đây chơi với chị nhé! Sau này dì đừng lấy chồng bộ đội như chị!”. Tôi nhoẻn miệng cười trêu chị: “Ai bảo ngày xưa chị mê anh bộ độ khéo tay, hay làm, nhận bao nhiêu quà handmade của người ta thì rời nhau làm sao được”. Chị tét vào lưng tôi: “Cha bố cô, cũng xí mấy phần quà của tôi rồi còn gì”.

Tết này anh không về nhà - 1

Tôi cũng hiểu vì sao hai anh chị dù cách xa nhau nhưng vẫn yêu thương nhau hết mực (Ảnh minh họa)

Tết không có người đàn ông trong gia đình, chị tôi phải lo đủ thứ việc trên đời. Chị lúc nào cũng tất bật, hết việc con cái, lại đến việc mua quà Tết biếu hai bên gia đình nội, ngoại. Chị chuẩn bị chu đáo đồ lễ cúng gia tiên, cúng giao thừa đầy đủ. Không có anh ở nhà, chị còn phải lo từ cái bóng đèn hỏng, cho đến việc sắm sửa cây quất, cành đào ngày Tết.

Nhìn chị sống cảnh “có chồng hờ hững cũng như không” mà tôi thương chị vô cùng. Thế nhưng, chị chẳng bao giờ phàn nàn về tất cả những công việc lớn bé trong gia đình chị phải gánh vác. Bởi lẽ tình yêu, và trách nhiệm chị dành cho anh vô cùng lớn lao. Chị cũng hiểu và thông cảm cho anh phải làm nhiệm vụ nơi đảo xa, chị cũng biết là anh mong mỏi từng ngày, từng giờ đoàn tụ với vợ con như thế nào nên chị chỉ biết tần tảo, làm hết nghĩa vụ ở nhà thay anh. Tôi chỉ thấy chị lúc nào cũng hy sinh, hết lòng vì chồng vì con.

Không biết còn bao nhiêu gia đình như nhà chị tôi, chồng không thể về nhà ngày Tết, vợ một mình tất tưởi lo sắm sửa. Tôi thấy chị là một người phụ nữ Việt Nam truyền thống: tần tảo nuôi con, hết mực hy sinh cho gia đình. Tôi cũng hiểu vì sao hai anh chị dù cách xa nhau nhưng vẫn yêu thương nhau hết mực.

Có lẽ tất cả cũng vì tình yêu không bao giờ có khoảng cách và điều quan trọng là anh luôn luôn tin tưởng vào hậu phương vững chắc ở nhà.

Tết này, con không về mẹ ơi... 1

Tết này, con không về mẹ ơi..

Lại một cái Tết nữa xa nhà, ở đây chẳng có bánh chưng của nội gói, chẳng có những món mẹ làm. Chẳng có lúc hai chị em ngồi canh nồi bánh chưng, nhân tiện bỏ thêm củ khoai vào nướng. Mặt lem nhem nhưng hạnh phúc lắm.

Đồng hồ đang nhích dần về những ngày cuối năm, khoảnh khắc giao thời giữa năm cũ và năm mới càng đến gần khiến lòng con thêm buồn. Tết này, con lại xa nhà rồi mẹ ơi.
Trên facebook bạn bè í ới hỏi han nhau bao giờ về, đứa thì post hình những món quà mua về tặng người thân, đứa thì khoe mới sắm được đồ mới về đón tết, đứa thì lên lịch đi chơi tụ tập với bạn bè. Lòng con càng xốn xang khi đứa bạn hỏi “bao giờ cậu về?”. Lạch cạch gõ bàn phím thật nhanh để nước mắt không rơi “ năm nay tớ không về được cậu à”.
Lại một cái tết nữa xa nhà, ở đây chẳng có bánh chưng của nội gói, chẳng có những món mẹ làm. Chẳng có lúc hai chị em ngồi canh nồi bánh chưng, nhân tiện bỏ thêm củ khoai vào nướng. Mặt lem nhem nhưng hạnh phúc lắm.
Tết này, con không về mẹ ơi... 1
Quê mình nghèo nhưng chợ tết lúc nào cũng đông vui và ấm áp nghĩa tình. Đôi ba câu chào, vài ba câu ngã giá cũng làm không khí thêm nhộn nhịp. Chợ Tết ở một thành phố lớn cũng đông đúc và đủ đầy lắm, nhưng lại thiếu vị quê hương mẹ à.
Mẹ điện thoại nói ở nhà sắm tết xong hết cả rồi, cả nhà ai cũng thương con ở xa thiếu thốn, cố gắng giữ gìn sức khỏe ăn tết cho vui vẻ. Nhỏ em ở ngoài nói với theo “chị hai chừng nào về, em nhớ chị quá, về mua quà cho em nha chị hai”. Con nhớ nhà, nhớ bố mẹ và nhỏ em quá, có lần nào điện thoại về mắt con không cay.
Mẹ nói con gái lớn rồi phải mạnh mẽ, giờ có một mình nếu không bận công việc vẫn có thể về, chứ sau này lấy chồng xa muốn về cũng khó. Vì thế phải tập quen đi. Những lúc như thế chỉ muốn chạy nhanh về bên mẹ, ôm mẹ mà thủ thỉ rằng thế thì con chẳng lấy chồng nữa, con ở vậy với ba mẹ thôi. Biết là mẹ sẽ mắng nhưng con vẫn muốn thế mẹ à.
Tết này con không về ai phụ mẹ rửa lá dong, ai phụ mẹ đi chợ xách đồ. Ai phụ nội và ba gói bánh chưng. Còn dọn dẹp nhà, mình mẹ làm sao xuể. Thương mẹ phải lo trăm việc bộn bề mà con bận công việc chẳng về được. Mẹ ơi, mẹ có trách con không?
Sài Gòn xuân sang thời tiết đẹp lắm mẹ nhưng con lại thèm cái lạnh đến tê người người quê mình, thèm được co ro trong chiếc áo dày thật dày, thèm được ngồi bên mâm cơm nghi ngút khói. Con nhớ nhà quá mẹ ơi.
Xuân đã về sát rồi, con biết cả nhà mong con mà con lại chẳng về được. Nước mắt chực chào khi tiếng pháo giao thừa nổ râm ran đâu đây, con gái xa nhà tủi thân quá chừng.
Con sẽ ráng thu xếp công việc và trở về nhà vào một ngày gần nhất. Cả nhà chờ con nhé. Con sẽ về, sớm thôi…

Truyện ngắn – Anh không thể tiễn em đến chuyến tàu cuối

Truyện ngắn – Thành phố những ngày cuối đông, cả bầu trời phủ lên mình chiếc áo bàng bạc, khiến khung cảnh trước mắt em lúc này dường như nhạt nhòa.

Dòng người xuôi ngược dọc ngang, tiếng còi xe tưởng như không bao giờ chấm dứt.

Một mình em ngồi trước phiến ghế đá, cô độc nhìn những đoàn tàu đang chuẩn bị rời bến.

Em bật điện thoại lên, và nhắn tin cho anh:

“Anh à, anh có thể tiễn em đi về quê được không? “

“Anh bận”, tin nhắn năm phút sau mới được chuyển đến.

“Anh à, đồ đạc nhiều quá, em xách không nổi. Anh đến tiễn em đi, được không?”

“Chỉ về quê vài tuần thôi mà, em cứ quan trọng hóa vấn đề ấy lên.”

“Anh…”

Em đang nhắn tin, bỗng dưng xóa luôn dòng chữ đầu, không muốn tiếp tục nữa. Anh sẽ không đến. Yêu nhau sáu năm, năm nào em về quê ăn Tết, anh cũng ra giúp em kiêng bớt đồ đạc, còn dặn em phải về thành phố sớm nhất có thể. Anh mỉm cười hòa nhã, đến khi chuyến tàu lăn bánh vẫn vẫy tay không ngừng gọi theo.

Lần này, trong túi em chỉ có một chiếc balo không hơn không kém. Em nói dối anh, em làm gì có đồ đạc nhiều cần anh qua phụ!

Thành phố lên đèn, cả không gian tối mù bỗng nhiên được tiếp lửa bởi thứ ánh sáng hiền hòa. Một người soát vé nhìn em, dường như để ý khá lâu mà chưa thấy em lên tàu, ông ta dò xét, đoạn nói:

“ Cô gái, vẫn còn chưa đi sao?”

Em lắc đầu, vội mỉm cười thật buồn “Cháu còn đợi chuyến cuối.”

Trong những giờ cao điểm, dòng người ngày càng đông, họ mang cả những cành hoa đào về quê ăn tết. Những khuôn mặt mừng rỡ. Những khuôn mặt tiếc nuối. Những tiếng ồn ã cười nói văng vẳng bên tai em.Anh không tới. Nhưng em vẫn gan lì chờ đến chuyến cuối.

Có lẽ đối với em, tình yêu đầu đời khi ở phố huyện nghèo trước kia có lẽ là tình yêu đẹp nhất. Ngày đó, anh yêu em một cách hồn nhiên, vô tư, phóng khoáng hệt như một bông cỏ dại. Nhưng rồi, sự hoa lệ của thành phố đã cuốn trôi đi hết tất cả những phần quá khứ đẹp đẽ đó. Anh dần trưởng thành, lên thành phố mưu sinh khi trong tay chỉ có chẵn 500 000đ. Em cũng chẳng khá hơn, cuộc sống khó nhọc rèn luyện cho chúng ta khả năng kiên trì, nhưng cũng vì thế mà coi trọng đồng tiền hơn bất cứ thứ gì khác.

Anh lao vào làm việc, có tiền, rồi những cuộc đi chơi của chúng ta thưa thớt dần…

Em biết, đối với người con trai, sự nghiệp vẫn là quan trọng hàng đầu, là ưu tiên số một. Anh dần có cái nhìn thực dụng hơn về tình yêu. Tình yêu có tác dụng gì khi nó không giúp ích gì cho sự nghiệp?. Tình yêu thật sự có cho bạn miếng ăn không?

Em biết, cuộc sống của chúng ta thay đổi kể từ khi có người thứ ba chen vào. Cô ấy là tiểu thư trong một gia đình giàu có, chẳng bao giờ lao động vất vả để mong có một ngày ăn uống đủ bữa như anh. Anh không hẳn là yêu cô ấy, nhưng anh yêu vầng hào quang chói lọi xung quanh cô ấy.

Không khó để em nhận ra, cô ấy luôn để ý đến anh, tìm cách để chinh phục người đàn ông lạnh lùng ấy.

Anh không yêu cô ấy, nhưng anh cần cô ấy cho sự nghiệp của anh, hơn lúc nào hết. Còn em, em mang lại gì cho anh, ngoài sự tủi thân về cái làng quê nghèo thất học ?

Anh không thể tiễn em đến chuyến tàu cuối

Anh không thể tiễn em đến chuyến tàu cuối

Em nhắm mắt lại, mọi kí ức từ thưở xa xưa trôi tuột như một giấc mộng. Yêu hận giày vò, để cuối cùng quay lại là một chữ nhớ da diết!

Em. Nhớ.Anh.

Như một đoạn phim quay chậm, em thầm hồi tưởng lại khuôn mặt anh, nụ cười anh, khi đưa tiễn em ở những đợt Tết năm trước.

Tết năm nay lạnh quá!. Em chẳng còn phân biệt được lạnh ở tâm hồn, hay lạnh ở thể xác nữa.

Đôi mắt em vô hồn vẫn nhìn vào dòng người trôi nổi bất tận. Ánh đèn trở nên nhạt nhòa trước mắt. Không gian như vỡ òa trong làn nước, khi nó rơi xuống mu bàn tay, em mới biết mình đã khóc.

Khi lượt người thưa dần, cũng là lúc báo hiệu đoàn tàu cuối cùng đã bắt đầu tiến vào sân ga.

Em lấy tay lau nước mắt, rút điện thoại nhắn tin lần cuối. Em biết anh đang ở bên cô ấy, nhưng hãy nhắn tin cho em, chỉ một lần này thôi.

“ Anh à, em sắp đi rồi!”

Không một tin nhắn hồi đáp.

Em vẫn không nản chí, nhắn tin lần nữa, chỉ vỏn vẹn 3 từ ngắn ngủi:

“Em. Yêu.Anh”.

Em mỉm cười, giống như trút một gánh nặng trong lòng. Dù anh có yêu người khác vì bất cứ lý do gì, em vẫn không ngừng yêu anh. Chúng ta chỉ thực sự hiểu bản chất thực sự của tình yêu, khi chúng ta đánh mất nó, hoặc không còn cách gì để tìm lại nó.

Em tắt nguồn điện thoại, bỏ vào túi áo len. Dù anh có nhắn tin trả lời hay không, lòng em đã quyết, em sẽ coi như đây là chuyến đi cuối cùng của mình.

Đêm nay, chuyến tàu cuối khách không còn nhiều như trước. Họ chủ yếu cũng như em, về một mình, là những sinh viên không người đưa tiễn. Em khẽ bước chân lên khoang tàu số 8. Có một cảm giác không tên nào đó trỗi dậy trong lòng….khi em nhìn lại, vẫn chẳng thấy bóng hình quen thuộc nào hết…

Anh không thể tiễn em đến chuyến tàu cuối.

Em ngồi vào vị trí lúc trước vẫn từng ngồi, nhìn qua cửa sổ, không gian bên ngoài dường như vắng lặng. Ánh đèn đường chiếu xuống, tạo thành một cái bóng nhỏ dài, cô độc.

Cô độc như chính tâm trạng của em lúc này vậy.

Đoàn tàu lăn bánh. Tiếng còi tu lên một hồi dài. Em vẫn giữ thói quen nhìn ra cửa sổ lần nữa. Không có hình dáng thân quen, không có một cánh tay giơ lên vẫy vẫy. Không có nụ cười. Không có ánh mắt. Không có bất kì điều gì thuộc về thành phố nữa.

Đi một quãng rất xa, em mới mệt mỏi nhắm mắt, cố ru mình vào giấc ngủ.

Anh không thể đưa tiễn em đến chuyến tàu cuối, cũng như, chúng ta không thể nhìn thấy nhau trên đoạn đường dài phía trước.

Đây là lần cuối cùng em thấy thành phố trong khung cảnh này. Bởi lẽ, ngày hôm sau và mãi mãi, nơi em đến sẽ là một thành phố xa lạ khác, tìm một công việc khác, bắt tay làm mọi thứ lại từ đầu.

Trên con đường đi của anh không có em, cũng giống như em, em sẽ cố gắng tìm ra con đường khác, mà không có bóng dáng của anh.

Chúng ta – sẽ không còn gặp lại nhau nữa.

 

Có những ngày mình lãng đãng quên nhau! 1

Có những ngày mình lãng đãng quên nhau!

Sẽ có những ngày em cho mình quyền tự do chọn lựa. Hoặc là yêu, hoặc không là gì cả.

Hẳn là chiều muộn, em theo dòng người chen chúc chật hẹp trên những tuyến phố giờ tan tầm, không chọn đi thẳng một mạch về nhà mà vòng vèo đâu đó, mua một vài món đồ ưng ý, thả trôi những phiền muộn cho cơn gió cuối ngày. Ngày cứ thế tàn, nhanh thật nhanh.
Hẳn là đêm mùa Đông, tự tình trong chăn ấm và vùi mình trong những quyển sách còn thơm mùi giấy mới, em thả rong chút cô đơn tĩnh mịch, vờ như quên đi những nỗi nhớ mơ hồ. Đêm cũng cứ thế trôi, vệt nước mưa đậu ngoài hiên cửa sổ loang loáng buồn như giọt nước mắt tủi thân.
Hẳn là những ngày xa nhau em không nhắc nhớ về kỷ niệm, không cố gắng kiếm tìm một hơi ấm quen, không lục lọi trong tâm trí một bóng hình thân thiết. Chỉ là những ngày xa nhau chưa đủ dài, chưa đủ lâu, chưa đủ làm tim nghe buốt nhói.
Có những ngày mình lãng đãng quên nhau! 1
Cuộc đời này vô thường ngạo nghễ, em nhận ra rằng không ai là của ai, riêng ai. Chặng đường ta đi có chung đường cùng lối cũng không có nghĩa là sẽ mãi bên cạnh nhau mãi về sau như vậy. Nhiều người hay bấu víu vào một lời hứa như gió thoảng, muốn gắn bó với một ai đó đến đau lòng. Nhiều người có ý nghĩ phụ thuộc vào một người khác đến biếng nhác tâm hồn. Đó có hẳn là yêu không?
Sẽ có những ngày em cho mình chút tự do tự tại, thích xuống phố một mình, thích la cà quán xá. Những ngày ấy em là em, độc thân, tự tin và kiêu hãnh.
Sẽ có những ngày em không cố níu chân ai, không cố tìm tay ai nắm vội, cũng không ngã nhào vào một mối quan hệ không có tương lai. Những ngày ấy em vẫn là em, vẫn độc thân, vẫn tự tin và kiêu hãnh.
Sẽ có những ngày em cho mình quyền tự do chọn lựa. Hoặc là yêu, hoặc không là gì cả. Những ngày ấy em được thỏa sức với công việc, với gia đình và bè bạn. Em vẫn nhủ rằng, yêu để hạnh phúc chứ đừng yêu để khổ đau.
Những ngày ấy đến mau thôi, khi mà anh không còn làm tim em đủ ấm, chuyện tình mình loay hoay hoài mê mải cũng chỉ như một mê cung đi lạc, cả hai trái tim cùng lạc, về những hướng xa nhau.
Những ngày ấy đến mau thôi, ngày mà vòng tay ôm không siết chặt, ngày môi kề môi trao nhau nụ hôn hờ hững, nước mắt cũng cạn khô không biết khóc nấc cho một chuyện tình buồn.
Đã có lúc em mong những ngày ấy thôi đừng đến. Nhưng nếu cố chấp nối dài những thương tổn trong nhau thì chi bằng giải thoát cho nhau. Anh đường anh và em đường em, hai đường thẳng song song không bao giờ vướng vào nhau thêm một lần nào nữa. Anh sẽ ổn và em cũng vậy.
Rồi, sẽ có những ngày, chúng mình lãng đãng quên nhau.
Yêu đơn phương người cũ, có buồn không? 1

Yêu đơn phương người cũ, có buồn không?

Yêu đơn phương người cũ là thế, chính là yêu một người đã từng yêu ta. Là yêu tiếp chuyện tình chỉ còn lại một người lạc đường, nhầm ngõ. Là đi tiếp đoạn đường vốn đã dành cho cả hai…

Thực ra, thứ tình đơn phương đau khổ nhất không phải là mối tình âm thầm chỉ biết giữ trong lòng không một lần dám mở lời, mà đó là thứ tình cảm vừa có vị mặn nồng của những ngày được sát cạnh, vừa có vị đắng chát của cái ngày phải buông bỏ người mà mình yêu – là mối tình mình không có quyền tự kết thúc – đơn phương với nỗi nhớ cũ mèm.

Cứ yêu người mãi thế, có buồn lắm không?

Cảm giác “đã từng”, bao giờ cũng tuyệt vọng hơn gấp ngàn lần cảm giác “chưa một lần được có”. Bởi thứ dằn vặt, giằng xé nhất sau một cuộc tình đều bắt nguồn từ những tiếc nuối về ngày đã qua.

Cảm giác đánh rơi những thứ mình ngỡ đã nắm chặt trong tay, cảm giác xót xa cho những điều đã từng là sâu nặng…

Cảm giác đưa tay chơi vơi để níu lấy những điều không thể một lần với tới, cảm giác quay lưng với hiện tại chỉ để tìm mãi những thứ ở phía bên kia chiếc đồng hồ…

Yêu đơn phương người cũ, có buồn không? 1

Cảm giác nhung nhớ một hình dung đã từng được ôm trọn trong bờ vai, cảm giác vô vọng khi giật mình nhớ ra ngày xưa chỉ còn là mảnh ghép mơ hồ không thuộc về mình nữa…

Cảm giác đi tìm mãi một giấc mơ mà mình đã thức, khóc mãi về một nỗi buồn vốn đã nên buông bỏ từ rất lâu…

Yêu đơn phương người cũ là thế, chính là yêu một người đã từng yêu ta. Là yêu tiếp chuyện tình chỉ còn lại một người lạc đường, nhầm ngõ. Là đi tiếp đoạn đường vốn đã dành cho cả hai…

Cách duy nhất để kết thúc một mối tình đơn phương là tỏ tình. Còn cách duy nhất để ngừng đơn phương người cũ, chính là lãng quên.

Nghĩa là ngày xưa đó, tình yêu đó, nỗi buồn đó phải gấp nhỏ lại, cất kín đi và đừng bao giờ tự mình tìm lại nữa. Nghĩa là học lấy thói quen đừng bất chợt nhói lòng vì những điều đã cũ, đừng giật mình về những thứ đã từng có trong tay.

Nghĩa là bình thản để đối diện với những điều dễ mủi lòng và gợi nhắc đến ngày xưa. Nghĩa là vương vấn ít thôi vì ngày tháng còn dài chưa biết ai sẽ đợi ai ở đoạn đường phía trước. Nghĩa là những thứ đã qua cứ bình yên để nó theo thời gian mà trôi mất.

Yêu một người không yêu mình nữa thực ra cũng chỉ là một dạng cố chấp đến đau lòng mà thôi.